Bài viết

Một câu chuyện cũ, một thời không quên

Qua lời kể của ông nội, tôi được trở về một thời hoa lửa – nơi những ký ức, mất mát và tình yêu quê hương vẫn còn được lưu giữ qua năm tháng.

Quảng Ninh23/08/2026Bùi Nguyễn Lê Na (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một câu chuyện cũ, một thời không quên

Có những câu chuyện tôi chỉ được nghe qua lời kể của ông bà vào những buổi tối bình thường của gia đình. Không có những trang sách, không có những con số hay những sự kiện lịch sử được ghi chép đầy đủ, chỉ có giọng kể chậm rãi của người đã từng sống qua những năm tháng chiến tranh. Nhưng chính những câu chuyện giản dị ấy lại khiến tôi hiểu hơn về một phần lịch sử của quê hương và đất nước.

Tôi vẫn nhớ những lần ngồi bên ông và nghe ông kể chuyện ngày xưa. Ông thường nói rất chậm, đôi khi đang kể lại bất chợt im lặng vài giây. Khi còn nhỏ, tôi không hiểu vì sao ông lại im lặng như thế. Tôi chỉ nghĩ ông đang cố nhớ lại chuyện cũ. Nhưng càng lớn, tôi càng hiểu: có lẽ có những ký ức dù đã đi qua rất nhiều năm vẫn không dễ dàng để nói thành lời.

Ông kể rằng thời chiến, cuộc sống vô cùng khó khăn. Những ngày tháng ấy không có sự bình yên như cuộc sống hôm nay. Con người phải sống trong thiếu thốn, lo âu và luôn mong chờ một ngày đất nước trở lại bình yên. Những người trẻ phải tạm gác lại những ước mơ riêng, những gia đình phải chấp nhận cảnh xa cách. Có những người ra đi rồi trở về, nhưng cũng có những người chỉ còn lại trong ký ức của những người ở lại.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là một trận chiến, mà là sự chờ đợi.

Ông kể về những người ở quê nhà ngày ngày mong tin người thân. Khi có người từ nơi xa trở về, mọi người lại hy vọng sẽ nghe được một tin tốt lành. Nhưng trong chiến tranh, không phải sự chờ đợi nào cũng có một cái kết trọn vẹn.

Mỗi lần kể đến đoạn ấy, giọng ông lại chậm xuống. Tôi thường ngồi im, không hỏi thêm. Bởi lúc đó, tôi cảm nhận được rằng trước mặt mình không chỉ là một người ông đang kể chuyện, mà là một con người đang mở lại những trang ký ức đã cất giữ suốt nhiều năm.

Ngày còn nhỏ, tôi từng nghĩ những câu chuyện ông kể chỉ là chuyện của một thời xa xưa. Nhưng bây giờ, tôi hiểu rằng đó chính là một phần cuộc đời của ông, một phần lịch sử của quê hương và cũng là một phần lịch sử của gia đình tôi.

Ông nội tôi không phải một nhân vật lịch sử nổi tiếng. Tên ông có thể không xuất hiện trong sách giáo khoa, nhưng với tôi, ông là một nhân chứng của thời hoa lửa. Qua ông, chiến tranh không còn là những con số hay những mốc thời gian khô cứng. Chiến tranh có hình ảnh của những người phải xa gia đình, có những ngày tháng chờ đợi và có những ký ức mà nhiều năm sau vẫn khiến người ta lặng đi.

Tôi sinh ra trong hòa bình. Tôi được đến trường, được học tập, được sống bên gia đình và có thể tự do theo đuổi ước mơ của mình. Đôi khi tôi từng nghĩ đó là những điều rất bình thường. Nhưng sau những câu chuyện của ông, tôi nhận ra rằng sự bình thường ấy thực ra là một điều vô cùng quý giá.

Tôi cũng bắt đầu sợ một ngày nào đó ông sẽ không còn đủ sức để kể những câu chuyện ấy nữa. Khi đó, những ký ức mà ông đã mang theo suốt cuộc đời có thể sẽ chỉ còn lại trong trí nhớ của những người nghe ông kể.

Vì thế, tôi muốn viết câu chuyện này.

Không phải để biến ông thành một nhân vật lớn lao, mà để giữ lại hình ảnh của một người bình thường đã đi qua một thời không bình thường. Tôi muốn giữ lại những lời kể của ông như một cách để nói rằng: những năm tháng ấy đã từng tồn tại, những con người ấy đã từng sống và những hy sinh ấy không nên bị lãng quên.

Ông nội tôi đã đi qua một thời hoa lửa. Còn tôi được lớn lên trong hòa bình. Hai thế hệ cách nhau rất nhiều năm, nhưng những câu chuyện ông kể đã trở thành chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Có lẽ, tôi không thể làm gì lớn lao cho quá khứ. Nhưng tôi có thể lắng nghe ông, ghi nhớ câu chuyện của ông và kể lại cho những người trẻ khác.

Bởi đôi khi, lịch sử không bắt đầu từ những điều thật lớn lao.

Lịch sử có thể bắt đầu từ một người ông ngồi kể chuyện, một người cháu ngồi lắng nghe – và một ký ức được truyền lại để không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn