Một chiến sĩ kể về cuộc sống trong rừng.
“Những năm sống trong rừng là quãng thời gian tôi không bao giờ quên. Rừng vừa là nơi trú quân, vừa là nơi che chở chúng tôi trước bom đạn. Mỗi sáng, khi sương còn phủ kín các ngọn cây, cả đơn vị đã thức dậy. Người nhóm bếp, người lấy nước ở con suối gần lán, người kiểm tra ba lô và trang bị để chuẩn bị cho một ngày mới.
Lán của chúng tôi được dựng bằng tre, nứa và lá rừng. Mỗi người mắc một chiếc võng giữa hai thân cây, phía trên phủ tăng để tránh mưa. Mùa mưa, nước chảy thành dòng qua lối đi, quần áo nhiều ngày không khô. Mùa khô, bụi đỏ bám kín ba lô và đôi dép cao su. Dù vậy, ai cũng cố gắng giữ nơi ở gọn gàng để bảo đảm sức khỏe và sẵn sàng cơ động khi có lệnh.
Bữa cơm giữa rừng rất đạm bạc, thường chỉ có cơm, rau rừng, măng và chút cá khô hoặc lương khô. Mỗi khi đơn vị nhận được thêm ít thực phẩm từ hậu phương, anh em lại chia đều cho nhau. Không ai muốn mình có phần hơn đồng đội.
Những lúc không hành quân hay làm nhiệm vụ, chúng tôi tranh thủ học chính trị, luyện tập quân sự, sửa lại quần áo và viết thư về gia đình. Có đồng chí mang theo cây đàn nhỏ, buổi tối lại khẽ hát vài bài quen thuộc. Tiếng hát vang giữa núi rừng khiến ai cũng nhớ quê, nhưng cũng tiếp thêm nghị lực để vượt qua những tháng ngày gian khổ.
Rừng không chỉ có mưa gió và muỗi vắt, mà còn có tình đồng đội. Khi một người bị sốt, cả tổ thay nhau chăm sóc. Khi vượt dốc, người khỏe đỡ ba lô cho người yếu hơn. Chúng tôi động viên nhau bằng những lời nói giản dị, cùng chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm và cả niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại cuộc sống trong rừng, điều còn đọng lại trong tôi không chỉ là những gian nan đã trải qua, mà còn là sự gắn bó giữa những con người cùng chung một lý tưởng. Chính những năm tháng ấy đã dạy tôi biết thế nào là lòng dũng cảm, sự sẻ chia và giá trị của hòa bình.”



