Một chiến sĩ phòng không kể về bắn máy bay. (1)
“Tôi là chiến sĩ phòng không, nhiệm vụ của đơn vị là bảo vệ bầu trời cho các tuyến vận tải và khu vực trọng điểm trong thời chiến. Khẩu đội của chúng tôi được bố trí trên một cao điểm, ngụy trang kỹ dưới tán cây để tránh bị phát hiện. Ban ngày thường im lặng, chỉ đến khi có báo động, toàn bộ đơn vị mới vào vị trí chiến đấu.
Mỗi lần còi báo động vang lên, không khí lập tức trở nên căng thẳng. Người quan sát dán mắt vào ống nhòm để phát hiện mục tiêu, người nạp đạn chuẩn bị sẵn sàng, còn khẩu đội trưởng liên tục điều chỉnh hướng bắn. Khi máy bay xuất hiện, tất cả đều tập trung tuyệt đối vào nhiệm vụ.
Khi có lệnh khai hỏa, những loạt đạn phòng không liên tiếp được bắn lên bầu trời. Tiếng pháo vang dội, khói súng hòa lẫn với âm thanh động cơ máy bay tạo nên một khung cảnh dữ dội. Chúng tôi vừa bắn vừa điều chỉnh theo hướng di chuyển của mục tiêu, phối hợp nhịp nhàng giữa các khẩu đội.
Trận đánh thường diễn ra rất nhanh nhưng đầy căng thẳng. Khi máy bay rút đi, cả đơn vị lập tức kiểm tra lại vũ khí, bổ sung đạn và sẵn sàng cho tình huống tiếp theo. Không ai rời vị trí lâu, vì báo động có thể vang lên bất cứ lúc nào.
Sau mỗi trận đánh, điều chúng tôi mong nhất là tuyến đường phía dưới vẫn an toàn, các đoàn xe vẫn tiếp tục hành quân. Đối với người lính phòng không, bảo vệ bầu trời cũng chính là bảo vệ sự sống của hậu phương và sự chi viện cho tiền tuyến.”



