Một chiều ở Bến Nhà Rồng
Bài thơ ghi lại những suy tư của tuổi trẻ khi đứng trước Bến Nhà Rồng, nơi người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước.
Chiều Sài Gòn gió đầy trên bến cũ,
Tôi lặng nhìn dòng nước chảy xa xôi.
Một trăm năm, con tàu xưa đã khuất,
Mà bóng Người vẫn sáng giữa cuộc đời.
Hai mươi mốt tuổi với bao hoài bão,
Người ra đi mang theo cả non sông.
Ba mươi năm giữa biển đời bão nổi,
Chỉ một lòng đau đáu với non sông.
Tôi hôm nay đứng bên dòng sông ấy,
Mà thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu.
Có những người chẳng sống cho riêng họ,
Mà sống vì hạnh phúc của muôn điều.
Bến Nhà Rồng chiều nay đầy nắng mới,
Tiếng còi tàu như vẫn vọng đâu đây.
Tôi bỗng hiểu những điều thật giản dị,
Yêu nước là sống đẹp mỗi ngày.


