MỘT CON ĐƯỜNG MANG TÊN NGƯỜI ANH HÙNG – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA THƯỢNG TƯỚNG CAO ĐĂNG CHIẾM
Một con đường mang tên Cao Đăng Chiếm có thể chỉ là một địa danh trên bản đồ, nhưng cũng có thể trở thành một bài học lịch sử sống động. Mỗi bước chân đi trên con đường ấy nhắc chúng ta nhớ rằng: cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. “Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến vẫn cần được tiếp nối.
MỘT CON ĐƯỜNG MANG TÊN NGƯỜI ANH HÙNG – CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỦA THƯỢNG TƯỚNG CAO ĐĂNG CHIẾM
Mỗi ngày đi qua một con đường mang tên Cao Đăng Chiếm ở phường Mỹ Phước Tây, tỉnh Đồng Tháp có lẽ nhiều người chỉ xem đó là tên của một tuyến đường quen thuộc. Nhưng phía sau cái tên ấy là câu chuyện về một người con của quê hương đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng, cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Thượng tướng Cao Đăng Chiếm, bí danh Sáu Hoàng, sinh ngày 1/12/1921 tại xã Nhị Quý, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang trong một gia đình nghèo. Từ nhỏ, đồng chí đã lên Sài Gòn làm thuê, tự học văn hóa và sớm được giác ngộ, tham gia hoạt động cách mạng. Tháng 12/1943, đồng chí tham gia Công hội đỏ hoạt động bí mật. Trong Tổng khởi nghĩa tháng 8/1945, đồng chí được giao nhiệm vụ chiếm giữ và treo Quốc kỳ tại Dinh Thống đốc Nam Kỳ.
Những năm tháng sau đó là một hành trình dài đầy gian khổ và thử thách. Đồng chí lần lượt đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ quan trọng trong lực lượng Công an Nam Bộ và Ban An ninh Trung ương Cục miền Nam. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, giữa cuộc chiến đấu vô cùng ác liệt, đồng chí luôn có mặt ở những nơi khó khăn, hiểm nguy, góp phần bảo vệ Đảng, bảo vệ cách mạng và phong trào cách mạng của quần chúng. Đặc biệt, trong những ngày tháng lịch sử của mùa Xuân năm 1975, đồng chí Cao Đăng Chiếm được giao trọng trách Phó Chủ tịch Thường trực Ủy ban Quân quản Sài Gòn - Gia Định, phụ trách an ninh, nội chính và trực tiếp phụ trách đoàn cán bộ chiếm lĩnh các cơ quan khi Sài Gòn được giải phóng. Đó là những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trong thời khắc non sông thu về một mối.
Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí tiếp tục đảm nhiệm nhiều trọng trách, trong đó có cương vị Thứ trưởng Bộ Nội vụ, nay là Bộ Công an; được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng và được Đảng, Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý. Đồng chí từ trần ngày 10/12/2007, hưởng thọ 87 tuổi.
Hôm nay, tên tuổi của đồng chí Cao Đăng Chiếm vẫn được nhắc nhớ qua một con đường trên quê hương. Với tôi, mỗi lần nhìn thấy tên đường Cao Đăng Chiếm lại là một lần tự nhắc mình về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với những thế hệ đã đi trước. Chúng tôi không sống trong chiến tranh, không phải cầm súng chiến đấu nơi chiến trường. Nhưng thế hệ trẻ hôm nay vẫn có một “mặt trận” của riêng mình: mặt trận của tri thức, trách nhiệm, lòng yêu nghề, tinh thần cống hiến và ý thức xây dựng quê hương.
Là một giáo viên mầm non đang công tác tại Trường Mầm non 3/2 tôi hiểu rằng việc giáo dục truyền thống không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Đó có thể là kể cho trẻ nghe những câu chuyện giản dị về quê hương, về những người đã hy sinh và cống hiến cho đất nước; dạy trẻ biết yêu gia đình, yêu quê hương, biết kính trọng các thế hệ đi trước và biết sống tử tế, đoàn kết, có trách nhiệm.
Là một Phó Bí thư Chi đoàn, tôi càng nhận thức rõ hơn vai trò của người đoàn viên trong việc giữ gìn và lan tỏa những giá trị tốt đẹp của thế hệ cha anh. Tôi tự nhắc mình phải không ngừng học tập, rèn luyện, trách nhiệm trong công việc, tích cực tham gia các phong trào của Đoàn, cùng tập thể xây dựng Chi đoàn ngày càng vững mạnh.
Một con đường mang tên Cao Đăng Chiếm có thể chỉ là một địa danh trên bản đồ, nhưng cũng có thể trở thành một bài học lịch sử sống động. Mỗi bước chân đi trên con đường ấy nhắc chúng ta nhớ rằng: cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, máu và tuổi xuân của các thế hệ đi trước. “Thời hoa lửa” đã đi qua, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến vẫn cần được tiếp nối.
Và thế hệ trẻ hôm nay trong đó có những người đoàn viên, những cô giáo mầm non chính là những người có trách nhiệm giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.


