Anh hùng Lực lượng vũ trang

Một cuộc đời bình dị nhưng hiên ngang

Đà Nẵng29/11/2025Huỳnh Văn Đức (1996) và Đoàn Thị Lành (1996) (Công an xã Tam Anh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gần buổi trưa, khi ánh nắng đầu ngày bắt đầu hắt xuống khu vườn nhỏ, chúng tôi tìm đến nhà ông Đoàn Văn Kim. Tiếng cuốc đất đều đặn vang lên sau rặng chuối. Dáng người đàn ông đã gần tám mươi nhưng vẫn săn chắc, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt vẫn sáng và nhanh nhẹn. Dấu tích chiến tranh còn in hằn trên cơ thể ông – một thương binh hạng 4/4 – nhưng từng bước chân của ông giữa khu vườn vẫn mạnh mẽ, như thể những năm tháng gian khổ chưa bao giờ quật ngã được ông.

✦ Từ chàng trai trẻ giác ngộ cách mạng

Ông Kim sinh năm 1946, lớn lên giữa những mùa kháng chiến sục sôi ở thôn Bình An. Mới mười bảy, mười tám tuổi, ông đã sớm giác ngộ cách mạng. Những năm 1963, khi Mỹ – Ngụy đánh phá ác liệt vùng Núi Thành, chàng thanh niên trẻ ấy đã trở thành cơ sở liên lạc, nhận nhiệm vụ: mang thư cho cán bộ bám thôn, xã; dẫn đường cho du kích, tiếp tế lương thực cho các tổ công tác, nắm tình hình địch để báo cho cách mạng.

Giữa bom đạn, ông vẫn bình tĩnh đi qua các xóm làng, băng qua những đồi tranh, rặng tre, mang theo những mảnh tin nhỏ nhưng chứa cả tính mạng của bao người.

✦ Rời quê đi thoát ly – bước ngoặt của một đời người

Năm 1965, ông được cán bộ Huyện uỷ Núi Thành cũ bố trí đi thoát ly, về công tác tại Khu uỷ Khu V (Bắc Trà My). Đó là vùng chiến khu rừng núi hiểm trở, nơi hằng ngày phải đối mặt với thiếu thốn, đói khát và bom đạn rải thảm của kẻ thù.

Một năm sau, năm 1966, ông chính thức tham gia lực lượng Công an nhân dân, thuộc Ban An ninh Khu V. Đơn vị của ông do đồng chí Nguyễn Rã chỉ huy – người sau này trở thành Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng.

Nhiệm vụ của ông vô cùng quan trọng và hiểm nguy:

· Bảo vệ Khu uỷ Khu V,

· Giữ an toàn cho các lãnh đạo cấp cao, đặc biệt là đồng chí Võ Chí Công – lúc đó là Phó Bí thư Trung ương Cục miền Nam, Bí thư Khu uỷ Khu V, Chính uỷ Quân khu V, sau này là Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Những đêm dài hành quân giữa rừng Trà My, tiếng suối róc rách hòa lẫn tiếng máy bay phóng sáng trên bầu trời, ông và đồng đội vừa di chuyển vừa cảnh giới, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến toàn cơ quan đầu não gặp nguy hiểm.

✦ Những chiến trường ông đã đi qua

Cuộc đời binh nghiệp của ông Kim trải dài trên gần khắp các mặt trận miền Trung – Tây Nguyên: Quảng Nam – Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Bình Định, Kon Tum, và cả đất Lào anh em.

Ở nơi nào ông cũng để lại dấu ấn về sự gan dạ, kiên cường. Ông tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, trong đó có: Trận đánh đồn Phước Lâm, một trận đánh quan trọng mở rộng hành lang cho lực lượng ta. Chiến đấu tiêu diệt các đơn vị Bảo an ở quận lỵ Hiệp Đức. Chống địch đi càn ở Sơn Cẩm Hà. Trong một trận đánh ác liệt ở làng Aroh gần biên giới Việt Nam - Lào, nơi bom B52 cày xới từng tấc đất, cũng là nơi ông bị thương. Vết thương B52 năm ấy đã khiến ông mang thương tật suốt đời, nhưng với ông, đó chỉ là “một phần ký ức không thể nào quên”.

✦ Những phần thưởng của một đời cống hiến

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê làm công tác địa phương, tiếp tục rèn luyện, cống hiến và giữ trọn phẩm chất người chiến sĩ công an năm xưa.

Với những đóng góp không ngừng nghỉ, ông được:

· Năm 2016: Chủ tịch nước trao tặng Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất.

· Năm 2025: Trao tặng Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng – minh chứng cho cả một đời kiên trung, son sắt.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông vẫn giữ nếp sống giản dị, chăm làm vườn, giữ gìn khu đất thân thuộc nơi đã chứng kiến cả tuổi trẻ và cuộc đời cống hiến của mình.

✦ Một cuộc đời bình dị nhưng hiên ngang

Trong khoảnh khắc ông đặt cuốc xuống đất, nhìn lại vườn cây xanh mướt, chúng tôi thấy ở ông không chỉ là một người thương binh, một chiến sĩ an ninh năm xưa, mà còn là biểu tượng của bản lĩnh và khí phách người con Tam Anh.

Ông nói nhẹ mà dứt khoát:

“Sống được tới hôm nay là nhờ đồng đội nằm lại. Tôi chỉ cố sống cho xứng với họ mà thôi.”

Câu nói ấy như kết tinh cả một đời người: giản dị, kiên cường và trọn vẹn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn