Một đêm năm 1972
Bác sĩ Nguyễn Thị Lan từng công tác tại một bệnh xá dã chiến đặt trong khu vực núi đá ở Hà Tĩnh nhằm tránh bom đạn. Bệnh xá khi ấy vô cùng thiếu thốn. Không điện, thiếu thuốc men, dụng cụ y tế phải dùng đi dùng lại nhiều lần sau khi khử trùng sơ sài. Một đêm năm 1972, hàng chục thương binh được chuyển đến sau một trận bom lớn. Trong số đó có một chiến sĩ bị mảnh đạn găm sâu vào ổ bụng, mất máu rất nhiều. Nếu không phẫu thuật ngay, người lính gần như không có cơ hội sống. Máy phát điện của bệnh xá vừa hỏng trước đó vài ngày. Không còn cách nào khác, bà Lan cùng đồng nghiệp quyết định mổ cấp cứu ngay trong hang đá dưới ánh sáng của đèn dầu và đèn pin. Bên ngoài, tiếng máy bay vẫn vang vọng. Bụi đá liên tục rơi xuống từ trần hang mỗi khi có tiếng nổ lớn. Trong lúc ca mổ đang diễn ra, một cơn rung chấn mạnh làm bàn dụng cụ đổ xuống đất. Một y tá nhanh chóng nhặt lại dụng cụ, khử trùng sơ bộ rồi tiếp tục hỗ trợ. Sau hơn ba giờ căng thẳng, ca phẫu thuật thành công. Người chiến sĩ sống sót và nhiều năm sau quay trở lại tìm bà Lan để cảm ơn. Ông mang theo hai người con của mình và nói: “Nếu không có bác sĩ, tôi đã không có ngày hôm nay.” Bà Lan kể đó là khoảnh khắc khiến bà hiểu rằng mọi gian khổ mình từng trải qua đều hoàn toàn xứng đáng.



