Bài viết

Một đêm phục kích – Nghệ thuật của sự kiên nhẫn và lòng quả cảm

Trong nghệ thuật chiến tranh nhân dân tại Long An, phục kích là một trong những cách đánh hiệu quả nhất để tiêu hao sinh lực địch và bẻ gãy các đợt càn quét. Một đêm phục kích không chỉ là cuộc đọ sức về vũ khí mà còn là cuộc đấu trí căng thẳng, nơi sự im lặng và lòng kiên trì trở thành vũ khí sắc bén. Qua tấm gương của các anh hùng du kích và sự đùm bọc của những người mẹ hậu phương, chúng ta thấy được bản lĩnh thép của những con người sẵn sàng thức trắng đêm để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sự im lặng chết chóc và tinh thần thép

Một đêm phục kích thường bắt đầu từ lúc hoàng hôn, khi các chiến sĩ du kích âm thầm di chuyển vào vị trí trận địa bên những dòng kinh, bụi rậm hay ven những con đường mòn mà địch thường qua lại. Dưới cái nóng hầm cập của miền Tây hay những cơn mưa rừng xối xả, các chiến sĩ phải giữ sự im lặng tuyệt đối. Mọi cử động nhỏ, ngay cả hơi thở cũng phải được kiểm soát để tránh sự phát hiện của máy tầm nhiệt hay chó nghiệp vụ của đối phương.

Sức mạnh của trận phục kích nằm ở yếu tố bất ngờ. Những giờ phút chờ đợi kéo dài đằng đẵng là thử thách cực độ đối với lòng kiên nhẫn. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó, ý chí quyết tâm tiêu diệt giặc giữ làng lại càng thêm nung nấu, biến mỗi người lính thành một mũi tên sẵn sàng lao vút vào mục tiêu.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – "Ngọn đăng" dẫn lối thầm lặng

Đứng sau những trận phục kích thành công là sự tiếp sức của những người mẹ hậu phương như Mẹ Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng). Mẹ sinh năm 1892, dành cả đời bám trụ quê hương để nuôi giấu cán bộ và tiễn đưa 10 người con trai lên đường kháng chiến.

Trong những đêm phục kích quanh vùng đồn Cả Rưng, mẹ thường là người quan sát động tĩnh của địch để phát tín hiệu cho các chiến sĩ. Hình ảnh mẹ thắp đèn lồng dẫn đường cho cán bộ vào hầm bí mật ngay dưới mũi súng quân thù là biểu tượng của sự can trường, tiếp thêm sức mạnh cho những đôi chân đang ẩn mình trong bóng tối. Mẹ sống đến tuổi 119, mang theo gia tài là niềm tin sắt đá và sự hy sinh của 7 người con trai đã anh dũng ngã xuống.

Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Nhà thiện xạ giữa đêm đen

Nhắc đến những đêm phục kích trên đất Tân Trụ, không thể không nhắc đến Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh. Với tài bắn súng "thiện xạ", anh đã trực tiếp chiến đấu 134 trận, diệt hàng trăm tên địch. Nhiều chiến công của anh bắt nguồn từ những đêm phục kích đơn độc hoặc cùng đồng đội bám trụ bờ kinh, dùng những phát súng chính xác để chặn đứng các toán quân đi càn.

Lòng dũng cảm của người lính trẻ Huỳnh Văn Đảnh còn thể hiện ở việc anh cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại 90 ngôi nhà ngay trong đêm sau khi bị địch đốt phá để tiếp tục bám trụ chiến đấu. Tinh thần ấy, kết hợp với lời thề từ Hội thề Rừng Rong: "Độc lập hay là chết!", đã biến mỗi đêm phục kích thành một lời khẳng định về chủ quyền đất nước.

Gia tài của sự kiên trung và bài học hôm nay

Những đêm phục kích năm xưa đã góp phần làm nên ngày đại thắng 30/4/1975. Gia tài mẹ Trần Thị Viết để lại là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi.

Nhìn lại lịch sử "Một đêm phục kích", thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng sự bình yên và giá trị của sự nhẫn nại, kiên trì trong cuộc sống. Chúng ta nguyện tiếp nối ngọn lửa anh hùng của cha ông, nỗ lực hết mình để xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với truyền thống "Trung dũng kiên cường".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một đêm phục kích – Nghệ thuật của sự kiên nhẫn và lòng quả cảm | Câu chuyện thời hoa lửa