Bài viết

Một đêm trên tuyến lửa Đường Trường Sơn

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, rừng Trường Sơn tối đến mức giơ tay lên cũng không nhìn thấy rõ. Không trăng, không sao. Chỉ có hơi ẩm của núi rừng và mùi đất ngai ngái sau những trận bom vừa dội xuống ban chiều.

Chúng tôi hành quân trong im lặng.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng dép cao su chạm nhẹ vào đất và tiếng lá rừng xào xạc dưới chân.

Phía trước là một đoạn đường vừa được san lại. Ban ngày, bom đánh nát, ban đêm phải khôi phục cho kịp đoàn xe đi qua. Con đường ấy, với chúng tôi, không chỉ là đất đá… mà là mạch sống của cả chiến trường.

Tôi được giao nhiệm vụ đi trước dẫn đường. Chiếc đèn pin nhỏ được bọc kín bằng vải, chỉ hé ra một khe sáng đủ nhìn lối đi. Ánh sáng yếu ớt ấy chập chờn theo từng bước chân.

Bất chợt…
Một âm thanh quen thuộc nhưng luôn khiến tim thắt lại vang lên từ xa.

Tiếng máy bay.

“Ẩn nấp!” – tiếng lệnh khẽ nhưng dứt khoát.

Chúng tôi lập tức tắt đèn, lao nhanh vào hai bên đường. Có người vừa kịp nằm xuống thì loạt bom đầu tiên đã rơi.

Một tiếng nổ chát chúa xé toang không gian.
Đất đá tung lên như mưa.
Sức ép dội vào lồng ngực khiến tôi nghẹn thở.

Tôi nằm im, úp mặt xuống đất. Tai ù đi, không còn phân biệt được tiếng gì nữa. Chỉ thấy mặt đất rung lên từng hồi, như muốn vỡ ra.

Không biết bao lâu sau, tiếng bom mới ngớt dần.

Tôi ngẩng đầu lên. Khói bụi vẫn còn mù mịt.
Con đường trước mắt… lại một lần nữa bị cày nát.

Một chiếc xe trúng bom, cháy đỏ trong đêm. Ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt lấm lem, mệt mỏi.

Không ai kêu than.
Không ai đứng nhìn lâu.

Chúng tôi nhìn nhau một thoáng, rồi lặng lẽ quay lại với công việc.

Người cầm cuốc.
Người xẻng.
Người kéo cây, lấp hố.

Có người vừa đào vừa ho sặc vì khói. Có người tay run lên vì mệt. Nhưng không ai dừng lại.

Bởi tất cả đều hiểu một điều rất rõ:
Nếu con đường này tắc… thì phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu gạo. Đồng đội mình sẽ gặp nguy hiểm.

Đêm ấy, chúng tôi làm việc đến khi trời gần sáng.
Mồ hôi hòa với bùn đất, dính chặt vào người.

Khi con đường tạm thông, một đồng chí khẽ nói:
“Xe sắp tới rồi.”

Không ai cười. Nhưng trong lòng, ai cũng nhẹ đi một chút.

Đoàn xe lại lăn bánh.
Chậm thôi… nhưng vẫn tiến về phía trước.

Còn chúng tôi, lại tiếp tục đi…
Đi trong đêm tối, trong bom đạn,
nhưng chưa bao giờ thấy mình dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn