Một đêm trước bình minh
Đêm cuối cùng của Võ Thị Sáu là khoảng thời gian đặc biệt, khi một cô gái 17 tuổi đứng trước thời khắc quyết định của cuộc đời.
Đêm 22 tháng 1 năm 1952.
Côn Đảo chìm trong bóng tối.
Trong một căn phòng giam nhỏ, Võ Thị Sáu trải qua những giờ phút cuối cùng của cuộc đời.
Ngày hôm trước, chị vừa đặt chân đến Côn Đảo. Ngày hôm sau, chị sẽ bị đưa ra pháp trường.
Chỉ còn một đêm.
Đối với một người trẻ, một đêm như vậy có lẽ dài vô tận.
Võ Thị Sáu sinh ra ở Đất Đỏ và bước vào hoạt động cách mạng khi tuổi đời còn rất nhỏ. Những năm tháng sau đó đã đưa chị từ một cô gái quê trở thành một người chiến sĩ, rồi một người tù cách mạng.
Giờ đây, tất cả những con đường ấy đều dẫn đến Côn Đảo.
Nhưng đêm cuối cùng của Võ Thị Sáu không chỉ được nhớ bởi sự đau thương.
Đó còn là đêm chị được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Theo các tư liệu lịch sử, việc kết nạp diễn ra trong đêm 22 tháng 1, chỉ một ngày trước khi chị hy sinh.
Đó là một sự ghi nhận đầy ý nghĩa.
Trong nhà tù, người ta không chỉ nhìn thấy một cô gái trẻ đang chờ cái chết. Họ nhìn thấy một người chiến sĩ đã trải qua thử thách và vẫn giữ được lòng tin.
Có lẽ trong đêm ấy, chị cũng nghĩ về quê nhà.
Đất Đỏ cách Côn Đảo rất xa.
Gia đình ở đâu đó trên đất liền.
Những con đường quen thuộc, những hàng cây, những người dân quê hương có lẽ đã trở thành ký ức.
Nhưng quá khứ không thể quay trở lại.
Ngày mai đang đến gần.
Một con người có thể không biết mình sẽ đối diện với cái chết như thế nào cho đến khi thời khắc ấy thực sự đến. Nhưng với Võ Thị Sáu, những gì được ghi lại cho thấy chị đã giữ thái độ bình tĩnh và kiên cường.
Đêm dần trôi.
Bình minh sẽ đến.
Và cùng với bình minh là giờ phút cuối cùng.
Có lẽ không ai trong nhà tù khi ấy có thể biết rằng hơn bảy mươi năm sau, người ta vẫn sẽ nhắc đến cô gái 17 tuổi ấy.
Một đêm chỉ kéo dài vài giờ.
Nhưng đêm ấy đã trở thành một phần của lịch sử.



