“Một đời giữ lửa anh hùng” - Nguyễn Văn Thôn
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam (LLVTND), Nguyễn Văn Thôn (thường được gọi thân mật là Hai Thôn) là một chiến sĩ tình báo, binh vận mưu trí của quân đội ta trong kháng chiến chống Mỹ. Ông nổi tiếng với chiến công làm nổ tung kho bom tại sân bay Biên Hòa năm 1972 chỉ bằng những vật dụng đời thường. Những công lao và thành tích đặc sắc mà ông đã được phong tặng như: ( Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (2011), Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huân chương Chiến công hạng Nhất, Nhì, Ba,….).
Là con cả trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng tại mảnh đất Long Thành, Đồng Nai. Ông sinh ra và lớn lên khi đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử kháng chiến, có những chiến công không đến từ những sư đoàn rầm rộ, mà đến từ sự tĩnh lặng, mưu trí và lòng quả cảm vô song của những người chiến sĩ hoạt động bí mật. Anh hùng Nguyễn Văn Thôn (Hai Thôn) chính là một biểu tượng như thế , một "người hùng thầm lặng" đã biến những vật dụng bình thường nhất thành vũ khí khiến kẻ thù phải kinh hồn bạt vía. Ông đã thực hiện một nhiệm vụ đầy hiểm nguy: "Chui sâu, leo cao". Giữa hang ổ của Sư đoàn 3 Không quân địch tại sân bay Biên Hòa , nơi được canh phòng cẩn mật đến mức "con kiến không lọt" , ông vẫn hiên ngang đứng đó, âm thầm quan sát, chờ đợi thời cơ để giáng một đòn chí mạng vào huyết mạch của đối phương.
Trận đánh ngày 9/9/1972 đã đi vào huyền thoại như một minh chứng cho trí tuệ Việt Nam. Giữa một rừng máy bay và kho bom đạn khổng lồ, vũ khí của ông Hai Thôn lại vô cùng giản đơn là hai tuýp kem đánh răng. Ít ai ngờ rằng, bên trong vỏ bọc bình dị của những vật dụng sinh hoạt hằng ngày ấy lại ẩn chứa một sức mạnh công phá khủng khiếp. Để đưa thuốc nổ vào sân bay vốn được canh phòng cẩn mật, ông đã nhận thuốc nổ và kíp nổ được giấu khéo léo trong giỏ trái cây do cơ sở (chị Sáu Ánh) mang đến, ông bí mật nhồi thuốc nổ vào “hai tuýp kem đánh răng”. Sau đó, ông nhanh tay gắn hai "tuýp kem đánh răng" này vào hai quả bom loại 500kg trong kho. Một tiếng nổ vang trời đã xé toang bầu không khí sân bay Biên Hòa, kéo theo chuỗi nổ dây chuyền làm rung chuyển cả một vùng, thiêu rụi giấc mộng xâm lược của kẻ thù ngay tại căn cứ hậu cần lớn nhất miền Nam.
Khi rơi vào tay giặc vào năm 1974, Nguyễn Văn Thôn lại bước vào một trận chiến mới: “ trận chiến của ý chí ” . Dưới những đòn tra tấn tàn khốc tại "địa ngục trần gian" ( Côn Đảo ), ông vẫn giữ vững khí tiết , không khai báo . Khí phách của ông mạnh mẽ đến mức ngay cả những tên giang hồ cộm cán trong tù cũng phải ngả mũ kính phục. Họ kính trọng ông không phải vì địa vị, mà vì cái "chất thép" của một người chiến sĩ dám xả thân vì đại nghĩa. Ông ở trong tù như một đóa sen trắng ngát hương, giữa bùn lầy tăm tối nhưng vẫn giữ trọn một tấm lòng son sắt với Tổ quốc.
Hòa bình lập lại, người anh hùng ấy trở về với cuộc sống giản dị tại mảnh đất Đồng Nai. Không phô trương, không tự mãn, ông vẫn giữ nguyên phong thái của một người con nhà võ: hào sảng, cương trực nhưng đầy nhân hậu. Ông thường xuyên tham gia các buổi giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ tại địa phương.
Khi được hỏi về cảm giác lúc thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm tại sân bay Biên Hòa, ông từng chia sẻ:
"Lúc đó tôi không nghĩ gì đến cái chết, chỉ nghĩ làm sao phải hoàn thành nhiệm vụ để xứng đáng với sự tin tưởng của tổ chức và sự hy sinh của đồng đội."
Hay trong những buổi giao lưu với học sinh, sinh viên tại Đồng Nai, ông thường nhắc nhở:
"Chúng tôi đánh giặc để giành lại độc lập, còn các cháu hôm nay phải dùng kiến thức để xây dựng đất nước mạnh giàu. Đó mới là cách trả ơn ý nghĩa nhất cho những người đã ngã xuống."
Nhìn lại bảng thành tích của Anh hùng Nguyễn Văn Thôn, ta sẽ thấy hiện lên hình ảnh một chiến sĩ thầm lặng nhưng đầy uy lực. Những huân chương lấp lánh trên ngực áo ông hôm nay không chỉ được đúc bằng đồng, bằng sắt, mà được kết tinh từ sự mưu trí “ lấy yếu chống mạnh ” và từ tình yêu quê hương đất nước nồng nàn của ông. Ông còn là một minh chứng, sống động cho câu nói: 'Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay'.



