Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI LẶNG LẼ SAU TIẾNG SÚNG

Sau chiến tranh, có những người lính trở về không ồn ào, không kể công, sống một đời lặng lẽ, mang theo ký ức chiến tranh cho đến cuối đời.

Hưng Yên14/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Trần Văn Đạo không thích nhắc chuyện chiến tranh. Khi người ta hỏi, ông chỉ cười:
– Qua rồi.

Nhưng “qua rồi” với ông là cả một đời.

Ông sống trong căn nhà nhỏ cuối làng. Không vợ. Không con. Mỗi sáng ra đồng, chiều về, tối ngồi một mình bên ngọn đèn dầu. Ít ai biết ông từng là người lính pháo binh, từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh.

Cao trào của câu chuyện đến vào một buổi tối, khi xã tổ chức gặp mặt cựu chiến binh. Người ta mời ông lên phát biểu. Ông đứng dậy, run run, nói rất ngắn:

– Tôi sống được đến hôm nay là nhờ những người không về.

Nói xong, ông ngồi xuống. Không nói thêm.

Vài năm sau, ông mất trong giấc ngủ. Trên bàn thờ, ngoài di ảnh, chỉ có một tấm giấy nhỏ ghi tên đồng đội đã hy sinh – những cái tên ông nhớ đến cuối đời.

Một đời lặng lẽ sau tiếng súng – không ồn ào, không huy chương, nhưng là phần sâu nhất của ký ức chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT ĐỜI LẶNG LẼ SAU TIẾNG SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa