Cựu chiến binh

MỘT ĐỜI LÍNH BẮT ĐẦU TỪ NHIỆM VỤ THẦM LẶNG

Câu chuyện kể về cuộc đời người lính Đỗ Xuân Tịch, khởi đầu từ nhiệm vụ anh nuôi thầm lặng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng bằng những gánh cơm, gánh nước giữa bom đạn, ông đã góp phần nuôi dưỡng sức chiến đấu của cả đơn vị. Từ nhiệm vụ lặng thầm ấy, một đời lính tận tụy, kiên trung với Tổ quốc được hình thành.

Hưng Yên20/01/2026Nguyễn Thùy Linh (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc đời người lính của Đỗ Xuân Tịch không bắt đầu bằng những trận xung phong hay tiếng hô vang giữa chiến hào. Đời lính của ông bắt đầu rất lặng lẽ, từ căn bếp dã chiến giữa rừng, từ những nồi cơm khói bốc nghi ngút, từ đôi quang gánh nặng trĩu trên vai. Nhưng chính từ nhiệm vụ thầm lặng ấy, ông đã đi trọn một đời lính không hề nhỏ bé.

Năm 1954, khi tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Tịch mới 25 tuổi. Ở tuổi ấy, nhiều người mơ ước về một mái nhà, một gia đình yên ấm. Còn ông, bước vào quân ngũ với tâm thế giản dị: được phục vụ kháng chiến là vinh dự lớn nhất của đời mình. Ông được phân công làm anh nuôi trong đơn vị pháo cao xạ – một công việc không tiếng súng, nhưng luôn cận kề cái chết.

Nhiệm vụ của ông là nấu cơm, chuẩn bị nước uống, rồi tiếp tế cho các trận địa pháo. Nghe qua tưởng như công việc hậu cần bình thường, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, mỗi chuyến đi của ông đều là một lần đối mặt với bom đạn. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm pháo sáng soi rực cả bầu trời. Ông học cách đi trong bóng tối, men theo từng lối mòn, thuộc từng khúc quanh để tránh sự phát hiện của địch.

Có những ngày, ông đi từ sáng đến khuya, quang gánh trên vai không lúc nào nhẹ. Cơm nấu xong phải mang đi ngay, nước phải tiếp tế kịp thời để bộ đội giữ sức chiến đấu. Đôi vai tuổi 25 của ông dần chai sạn, đôi chân phồng rộp vì đi nhiều. Nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Với ông, được làm tròn nhiệm vụ là niềm tự hào.

Điều khiến ông nhớ nhất trong những năm tháng ấy không phải là mệt nhọc, mà là sự thầm lặng của công việc mình làm. Khi chiến thắng vang dội, người ta nhắc đến pháo binh, bộ binh, những trận đánh oanh liệt. Ít ai nhắc đến anh nuôi. Nhưng ông hiểu rõ, nếu không có những bữa cơm kịp thời, những ngụm nước giữa trưa nắng cháy da, thì sức chiến đấu của đơn vị sẽ không thể bền bỉ.

Có những lần, ông mang đủ cơm nước đến trận địa nhưng lại không đủ người trở về ăn. Những suất cơm còn nguyên, bốc khói trong chiều muộn, trở thành nỗi ám ảnh theo ông suốt cuộc đời. Ông hiểu rằng nhiệm vụ thầm lặng của mình gắn liền với sự hy sinh thầm lặng của đồng đội. Chính điều đó khiến ông càng trân trọng từng phút giây được sống và được cống hiến.

Trong chiến tranh, anh nuôi không chỉ nấu ăn. Ông Tịch còn là người truyền tin, là người động viên tinh thần bộ đội. Có lúc, chỉ cần một câu nói ngắn: “Cơm đến rồi đây!” cũng đủ làm sáng lên ánh mắt của những người lính vừa trải qua trận bom dữ dội. Ông nhận ra rằng, nhiệm vụ của mình không chỉ nuôi thân xác, mà còn nuôi ý chí chiến đấu của đồng đội.

Một lần, trong chuyến tiếp tế, ông tận mắt chứng kiến xe tăng địch tràn qua cánh đồng. Nguy hiểm cận kề, nhưng ông vẫn cố giữ bình tĩnh, ghi nhớ tình hình để báo về đơn vị. Khoảnh khắc ấy, ông nhận ra rằng dù làm nhiệm vụ hậu cần, ông vẫn là một người lính thực thụ, có trách nhiệm với cục diện chung của chiến trường.

Chiến tranh kết thúc, ông Tịch tiếp tục gắn bó với quân đội trong nhiều năm. Cuộc đời lính của ông không có những huân chương lấp lánh hay chiến công vang dội. Nhưng mỗi khi nhìn lại, ông thấy mình đã sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính Cụ Hồ. Từ những ngày gánh cơm ở Điện Biên, ông học được tính kỷ luật, sự kiên nhẫn và tinh thần đặt tập thể lên trên bản thân.

Khi trở về đời thường, những phẩm chất ấy vẫn theo ông. Ông sống giản dị, trách nhiệm, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không đòi hỏi ghi nhận. Ông thường nói với con cháu rằng: “Làm việc gì cũng vậy, dù nhỏ đến đâu, nếu làm hết lòng thì đều có giá trị.” Đó là bài học ông rút ra từ nhiệm vụ thầm lặng năm xưa.

Ở tuổi xế chiều, khi nhớ lại quãng đời lính, ông không nhắc nhiều đến gian khổ của bản thân. Ông nhắc đến đồng đội, đến những người đã nằm lại chiến trường, đến những bữa cơm không kịp ăn chung. Ông coi mình là người may mắn, bởi đã được sống, được chứng kiến chiến thắng, và được kể lại cho thế hệ sau.

Một đời lính của Đỗ Xuân Tịch bắt đầu từ nhiệm vụ thầm lặng, nhưng chính sự thầm lặng ấy đã tạo nên chiều sâu cho cuộc đời ông. Nó chứng minh rằng trong chiến tranh cũng như trong cuộc sống, không có nhiệm vụ nào là nhỏ bé. Mỗi con người, dù ở vị trí nào, nếu làm tròn trách nhiệm của mình, đều góp phần làm nên lịch sử.

Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một anh nuôi Điện Biên, mà còn là lời tri ân dành cho hàng vạn người lính thầm lặng đã hy sinh tuổi trẻ, sức lực và cả tính mạng để đất nước có được hòa bình hôm nay. Và từ những nhiệm vụ âm thầm ấy, hình ảnh người lính Việt Nam càng trở nên cao đẹp, bền bỉ và đáng kính trọng hơn bao giờ hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỘT ĐỜI LÍNH BẮT ĐẦU TỪ NHIỆM VỤ THẦM LẶNG | Câu chuyện thời hoa lửa