MỘT ĐỜI NGƯỜI – HAI MÀU KÝ ỨC
MỘT ĐỜI NGƯỜI – HAI MÀU KÝ ỨC
Nhìn lại cuộc đời ông Ma Văn Hành, có thể thấy hai chặng đường rất rõ ràng.
Một chặng đường là những năm tháng quân ngũ.
Một chặng đường là cuộc sống sau ngày trở về.
Tháng 8 năm 1971, ông lên đường nhập ngũ khi đất nước còn chiến tranh. Từ người chiến sĩ Đại đội 4, Tiểu đoàn 41, Sư đoàn 304, ông từng bước trưởng thành, trở thành tiểu đội phó rồi vào chiến trường Tây Nguyên, công tác tại Đại đội 25, Trung đoàn 95. Ngày 3 tháng 9 năm 1973, ông được kết nạp Đảng. Sau đó, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiệm vụ quản lý Đại đội 25, Trung đoàn 95, Sư đoàn 10 trong những năm tháng quyết liệt của chiến trường Tây Nguyên.
Ông đã đi qua một phần quan trọng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đặc biệt, những năm tháng của ông gắn với Trung đoàn 95 và Sư đoàn 10 – những đơn vị có truyền thống chiến đấu lâu năm ở Tây Nguyên. Sư đoàn 10 được thành lập năm 1972 với các trung đoàn chủ lực trong đó có Trung đoàn 95; đến mùa Xuân 1975, Sư đoàn 10 tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong Chiến dịch Tây Nguyên.
Nhưng câu chuyện về ông Ma Văn Hành không chỉ nằm ở chiến trường.
Ngày 31 tháng 12 năm 1975, ông trở về địa phương. Từ người lính, ông trở thành giáo viên. Từ những năm tháng giữa rừng Tây Nguyên, ông trở về với trường học, với học sinh và cuộc sống bình dị nơi quê nhà. Rồi ông tiếp tục tham gia Ban Chấp hành Hội Cựu chiến binh xã Hùng Mỹ, tiếp tục giữ mối liên hệ với những người đồng đội và góp sức vào công việc chung của địa phương.
Có thể thời gian đã làm thay đổi mái tóc, dáng người và cuộc sống của một người lính. Nhưng những năm tháng quân ngũ thì không dễ phai mờ.
Bởi có những ký ức chỉ cần một địa danh được nhắc đến là cả một thời tuổi trẻ lại trở về.
Có thể đó là một con đường hành quân.
Một cánh rừng Tây Nguyên.
Một căn cứ.
Một người đồng đội.
Hay đơn giản chỉ là màu xanh của bộ quân phục đã từng gắn bó với mình suốt những năm tháng đẹp nhất của tuổi đời.
Ông Ma Văn Hành đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ của mình.
Khi đất nước hòa bình, ông lại dành phần đời còn lại để làm thầy giáo, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và sống một cuộc đời bình dị giữa quê hương.
Chiến tranh lấy đi của một thế hệ rất nhiều năm tháng tuổi trẻ. Nhưng chính thế hệ ấy cũng đã trao lại cho đất nước một điều quý giá: độc lập, thống nhất và những câu chuyện không được phép lãng quên.



