MỘT ĐỜI NGƯỜI – MỘT PHẦN LỊCH SỬ
Có những đời người không tách rời lịch sử, bởi chính cuộc đời họ đã hòa vào vận mệnh của dân tộc.
Nhìn lại gần một thế kỷ cuộc đời mình, ông Đặng Văn Duy không nghĩ rằng bản thân là người đặc biệt. Ông chỉ là một trong rất nhiều người lính đã đi qua chiến tranh. Nhưng ông cũng hiểu rằng đời mình đã gắn liền với một giai đoạn lịch sử không thể lặp lại.
Tuổi trẻ của ông gắn với chiến trường. Tuổi trung niên gắn với công cuộc dựng xây sau chiến tranh. Tuổi già gắn với ký ức và trách nhiệm kể lại. Mỗi chặng đời đều in dấu lịch sử.
Ông không tách mình khỏi quá khứ, nhưng cũng không để quá khứ trói buộc hiện tại. Ông sống giản dị, trầm lặng, như cách ông từng sống trong chiến tranh: làm tròn phần việc của mình.
Một đời người, khi hòa vào lịch sử, không cần phải vang dội. Chỉ cần chân thật. Và chính sự chân thật ấy làm nên giá trị lâu dài.
Khi kể lại cuộc đời mình, ông không nói “tôi đã làm nên lịch sử”. Ông nói: “Tôi đã sống trong lịch sử”. Sự khác biệt ấy thể hiện rõ nhất nhân cách của người lính – khiêm nhường, lặng lẽ, nhưng bền bỉ như chính lịch sử mà họ góp phần tạo dựng.



