Cựu chiến binh

Một đời nhớ về Rừng Sác (1)

Giữa cái nắng gay gắt tháng Tư, trong căn nhà nhỏ đơn sơ sát QL1, ông Trịnh Xuân Bảng – người lính đặc công Rừng Sác năm nào – vẫn lặng lẽ đẩy xe đất lấp ao. Dáng hình cương nghị, giọng nói hào sảng, ông kể chuyện chiến trường như một phần máu thịt chưa bao giờ rời bỏ mình.

Quảng Trị31/03/2026Trần Thị Thơm (Đoàn phường Đồng Hới)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh tại Quảng Trạch, nhập ngũ 1965, chiến đấu tại Rừng Sác từ 1967; Anh hùng LLVTND 1968; tham chiến hàng trăm trận; nghỉ hưu 1987.

Giữa cái nắng gay gắt tháng Tư, trong căn nhà nhỏ đơn sơ sát QL1, ông Trịnh Xuân Bảng – người lính đặc công Rừng Sác năm nào – vẫn lặng lẽ đẩy xe đất lấp ao. Dáng hình cương nghị, giọng nói hào sảng, ông kể chuyện chiến trường như một phần máu thịt chưa bao giờ rời bỏ mình.

Năm 1965, chàng trai Quảng Trạch mới ngoài hai mươi tuổi lên đường nhập ngũ. Sau quá trình tuyển chọn, ông gia nhập lực lượng đặc công nước của Hải quân và năm 1967 vào chiến khu Rừng Sác – vùng rừng ngập mặn hiểm trở bậc nhất miền Nam. Ở nơi “nước lên ngập đầu người, nước xuống là sông lạch chằng chịt”, mỗi ngày là một trận chiến với bom B52, pháo kích, đói khát và thú dữ.

Ông kể như sống lại: những quả mìn ĐH10 tự chế, những trận đánh giữa biển sình lầy, những lần đẩy đồng đội vào chỗ khuất trước khi đối mặt kẻ thù. Và đặc biệt là trận đánh tàu dầu 15.000 tấn ở Nhà Bè cuối năm 1967 – đầu 1968. Một trận đánh ông xác định “đi là đi luôn”, nhưng vẫn xung phong dẫn tổ ba người. Quả bom nổ, cả vùng trời rung chuyển, khẳng định với nhân dân rằng Rừng Sác vẫn còn chiến sĩ chiến đấu.

Khi nhắc đến những đồng đội đã nằm lại trong rừng ngập mặn, giọng ông nghẹn đi. “Chỉ ước một lần trở lại thắp nén nhang cho anh em…” – ông nói. Dù chiến tranh đã xa, ký ức vẫn còn nguyên trong trái tim người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn