Cựu chiến binh

Một đời theo bước hành quân

Câu chuyện nhìn lại toàn bộ cuộc đời người lính Phạm Văn Thợi qua hình ảnh những bước hành quân liên tục. Đó là đời sống không ngừng di chuyển, nơi mỗi chặng đường là một thử thách và cũng là một phần ký ức không thể tách rời.

Hưng Yên30/12/2025Phạm Ngọc Hà (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhìn lại cuộc đời ông tôi, tôi nhận ra rằng, phần lớn thời gian tuổi trẻ của ông gắn liền với hai chữ “hành quân”. Hành quân không chỉ là di chuyển từ nơi này sang nơi khác, mà là trạng thái sống thường trực của người lính trong chiến tranh.

Từ ngày rời Tứ Cường nhập ngũ, ông bắt đầu một chuỗi ngày không đứng yên. Hết huấn luyện lại hành quân, hết hành quân lại chiến đấu. Mỗi lần dừng chân chỉ là tạm thời. Người lính không có khái niệm ở lâu, bởi nhiệm vụ luôn thay đổi.

Hành quân trên Trường Sơn, hành quân qua đường 14, hành quân giữa rừng núi Tây Nguyên – mỗi chặng đều mang một sắc thái riêng. Có chặng đi trong im lặng tuyệt đối, có chặng phải chạy dưới bom đạn. Nhưng điểm chung là sự mệt mỏi kéo dài và tinh thần không được phép chùng xuống.

Ông kể rằng, có những ngày, đôi chân như không còn cảm giác. Nhưng khi có lệnh, cả đơn vị vẫn đứng dậy, chỉnh đốn hàng ngũ và tiếp tục đi. Hành quân trở thành bản năng. Cơ thể quen với nhịp đi, tâm trí quen với việc sẵn sàng đối diện nguy hiểm.

Một đời theo bước hành quân cũng đồng nghĩa với việc bỏ lại phía sau nhiều điều riêng tư. Sinh nhật, ngày lễ, những mốc cá nhân đều trôi qua trong lặng lẽ. Người lính không có thời gian để nhớ mình đã bao nhiêu tuổi, chỉ biết rằng mình đang ở đâu và phải làm gì.

Những bước hành quân ấy không chỉ đưa ông đến các mặt trận, mà còn đưa ông đi qua nhiều trạng thái cảm xúc. Từ háo hức ban đầu, đến căng thẳng, rồi trầm lắng. Chiến tranh làm con người ít nói hơn, suy nghĩ nhiều hơn.

Khi chiến tranh lùi xa, ông trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng tôi nhận ra rằng, trong dáng đi chậm rãi của ông, vẫn còn đâu đó nhịp hành quân năm xưa. Đó là thói quen hình thành từ những năm tháng không ngừng di chuyển.

Một đời theo bước hành quân, với ông, không phải để kể công. Đó chỉ là cách ông đã sống, đã đi qua chiến tranh. Và với tôi, những bước hành quân ấy chính là sợi chỉ nối liền cuộc đời ông với lịch sử của đất nước – lặng lẽ, bền bỉ và không thể thay thế.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn