Một em bé được cứu sống giữa vùng bom đạn.
Trong những năm chiến tranh ác liệt ở chiến trường Quảng Ngãi, bệnh xá dã chiến thường xuyên tiếp nhận không chỉ thương binh mà cả dân thường bị ảnh hưởng bởi bom đạn. Có những ngày, sau các trận càn hoặc không kích, tiếng khóc trẻ em lẫn trong tiếng trực thăng và mùi khói thuốc súng trở thành điều quen thuộc đến đau lòng. Một lần như thế, bệnh xá tiếp nhận một em bé bị thương sau đợt bom. Em được người dân bế đi trong tình trạng hoảng loạn, cơ thể yếu, có vết thương cần được xử lý gấp. Trong điều kiện thiếu thốn của chiến trường, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội phải nhanh chóng cầm máu, làm sạch vết thương và theo dõi từng dấu hiệu nhỏ nhất của sự sống. Thuốc men khi ấy không nhiều, dụng cụ cũng thô sơ, nhưng ưu tiên cao nhất luôn là những ca có nguy cơ tử vong nhanh, đặc biệt là trẻ em. Em bé được đặt nằm ở góc lán, nơi yên tĩnh nhất có thể giữa rừng, được chăm sóc liên tục, từng cơn sốt được theo dõi, từng giọt nước được cho uống cẩn thận. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, những khoảnh khắc như vậy không được kể như một chiến công, mà như những dòng ghi chép đầy trăn trở: giữa bom đạn, điều khó nhất không phải là thiếu thốn, mà là giữ được sự sống mong manh của con người, nhất là trẻ nhỏ không có khả năng tự bảo vệ mình. Sau nhiều giờ căng thẳng, em bé dần qua cơn nguy kịch. Không có tiếng ăn mừng lớn, chỉ là sự nhẹ nhõm lặng lẽ của những người làm y tế – những người vừa rời khỏi một cuộc cấp cứu khác để tiếp tục đối mặt với những ca mới. Câu chuyện ấy phản ánh một lát cắt của chiến tranh: giữa khốc liệt và mất mát, vẫn có những nỗ lực rất nhỏ nhưng bền bỉ để giữ lại sự sống. Và với những người như Đặng Thùy Trâm, mỗi sinh mạng được cứu, dù là một em bé giữa vùng bom đạn, đều là lý do để họ tiếp tục bám trụ nơi chiến trường.


