Bài viết

Một giao liên vượt rừng Việt Bắc.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một giao liên của kháng chiến. Công việc của tôi không cầm súng trực tiếp ngoài chiến hào, nhưng mỗi chuyến đi qua rừng Việt Bắc đều là một lần đối mặt với hiểm nguy.

Những con đường tôi đi không có trên bản đồ. Đó là những lối mòn nhỏ xuyên qua núi, men theo khe suối, dưới những tán cây rừng rậm rạp. Tôi thuộc từng gốc cây, từng con dốc, từng khúc quanh mà đồng bào đã chỉ dẫn. Có khi phải đi cả ngày lẫn đêm để đưa một bức thư, một mệnh lệnh hoặc một tài liệu quan trọng đến đúng nơi, đúng giờ.

Có những chuyến đi trong mưa rừng. Nước suối dâng cao, đường trơn như đổ mỡ, đôi chân trượt ngã nhiều lần. Áo quần ướt sũng, bụng đói cồn cào, nhưng tôi không dám dừng lại lâu. Tôi hiểu rằng phía trước đang có những đồng chí chờ tin, một đơn vị đang cần mệnh lệnh, một nhiệm vụ đang phụ thuộc vào bước chân của mình.

Nguy hiểm nhất là những lần quân địch tổ chức càn quét. Chúng tôi phải đi thật kín đáo, tránh đường lớn, không để lại dấu vết. Có khi nghe tiếng máy bay trên đầu, tôi phải nằm im dưới bụi rậm hàng giờ. Có khi gặp cán bộ đang rút lui trong đêm, chúng tôi chỉ kịp trao nhau một cái gật đầu rồi tiếp tục lên đường.

Nhưng giữa núi rừng gian khổ ấy, tôi luôn nhận được sự che chở của đồng bào Việt Bắc. Những người dân áo chàm chỉ cho chúng tôi đường đi an toàn, đưa cơm nắm, bát nước, và giữ kín mọi bí mật của cách mạng. Chính tình cảm ấy tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua mọi khó khăn.

Tôi vẫn nhớ một đêm mùa đông, khi vượt qua một con đèo cao, nhìn xuống bản làng phía dưới chỉ thấy những ánh đèn nhỏ lập lòe trong sương. Tôi nghĩ đến Hà Nội xa xôi, nghĩ đến những đồng đội đang chiến đấu, và tự nhủ rằng mỗi bước chân của mình cũng là một phần của cuộc kháng chiến.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn không quên những con đường rừng Việt Bắc năm ấy. Mỗi dấu chân trên đất rừng, mỗi chuyến thư được trao tận tay, mỗi lần vượt qua hiểm nguy đều góp một phần nhỏ bé vào ngày đất nước giành lại độc lập.

Tôi chỉ là một người giao liên bình thường, nhưng tôi tự hào vì đã được góp sức trên con đường kháng chiến của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn