Một giáo viên kể về lớp học giữa chiến khu.
“Lớp học của chúng tôi ở giữa chiến khu chỉ là một căn nhà tranh nhỏ, vách nứa, bàn ghế làm bằng gỗ rừng. Mỗi buổi học bắt đầu khi trời còn sương, học trò đến từ nhiều bản khác nhau, có em còn đi bộ cả buổi mới tới nơi.
Tiếng giảng bài của tôi thường xen lẫn tiếng chim rừng và tiếng suối chảy. Thiếu sách vở, chúng tôi phải viết lên giấy tự làm hoặc thậm chí dùng than củi để viết lên bảng gỗ. Có lúc địch càn quét gần đó, cả lớp phải tạm nghỉ, thầy trò cùng nhau chuyển lớp vào sâu trong rừng.
Điều khiến tôi xúc động nhất là tinh thần học tập của các em. Dù đói, dù rét, nhiều em vẫn chăm chú nghe giảng, cố gắng tập đọc từng con chữ. Có em vừa học vừa tham gia công việc liên lạc hoặc giúp đỡ gia đình.
Ban đêm, tôi thường ngồi chấm bài dưới ánh đèn dầu leo lét, nghe tiếng rừng xào xạc mà nghĩ đến tương lai của các em. Trong hoàn cảnh chiến tranh, việc dạy và học không chỉ là truyền kiến thức, mà còn là giữ lại niềm tin vào ngày mai.
Tôi hiểu rằng, mỗi trang vở viết được hôm nay chính là một viên gạch xây dựng lại đất nước sau này.”



