Bài viết

Một ký ức xúc động về "thời hoa lửa"

Hưng Yên01/01/2026Phạm Bảo Ngọc Minh Châu3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có biết bao con người bình dị đã đem tuổi trẻ của mình hòa vào khói lửa chiến tranh. Họ là những người đã sống và chiến đấu bằng cả trái tim rực cháy lý tưởng. Câu chuyện về ông Bùi Đình Chiến, sinh năm 1946, quê ở xóm 3, xã Khánh Thiện, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình, là một trong những trang ký ức xúc động nhất của “thời hoa lửa” – thời mà tuổi trẻ được thử thách, tôi luyện và tỏa sáng trong gian khổ.

Ông Bùi Đình Chiến khi còn trẻ luôn khao khát được góp sức mình cho đất nước. Năm 1965, dù bị loại khỏi đợt khám tuyển nghĩa vụ vì quá nhẹ cân, nhưng ông không nản chí. Nhờ tinh thần nhiệt huyết, ông được xã vận động tham gia Đội Thanh niên xung phong đặc biệt – nơi quy tụ những thanh niên có lý tưởng cao đẹp. Từ đây, hành trình của ông chính thức bước vào những năm tháng ngập tràn gian khổ nhưng cũng đầy tự hào.

Ngày 16/8/1965, sau hai tháng huấn luyện, ông cùng hơn 300 đồng đội bắt đầu cuộc hành quân bộ kéo dài gần hai tháng vào chiến trường miền Nam. Họ không có xe cơ giới, chỉ dựa vào đôi chân và ý chí kiên cường. Đêm rừng Trường Sơn trở thành tấm áo che chở, còn tiếng bom đạn lại thành lời thúc giục không ngừng. Mỗi bước đi là một thử thách, nhưng cũng là minh chứng cho khát vọng cống hiến của tuổi trẻ.

Khi vào đến Quảng Trị, ông Chiến được biên chế vào lực lượng phục vụ đường dây 559 – tuyến đường huyết mạch của chiến trường. Nhiệm vụ của ông vô cùng nặng nề: dẫn đường, liên lạc, gùi đạn, tải gạo, cõng thương binh… Trên vai người lính trẻ là những thùng đạn, bao gạo nặng trĩu, và cả trọng trách thiêng liêng giữ thông mạch sống chiến trường.

Trong vô vàn ký ức đau thương ấy, ông không bao giờ quên lần vượt sông Thạch Hãn giữa mùa lũ. Dòng nước dữ cuồn cuộn, dây thừng bị đứt, người đồng đội tên Hưởng bị cuốn trôi trước mắt ông. “Chưa kịp đánh nhau, chưa gãy một viên đạn… mà em đã hy sinh,” ông nghẹn ngào nhớ lại. Đó là nỗi đau không bao giờ phai mờ trong cuộc đời người lính.

Năm 1967, ông được bổ sung vào lực lượng Quân giải phóng, chính thức trở thành chiến sĩ Trung đoàn 6, Quân khu Trị Thiên – đơn vị anh hùng. Ông tham gia chiến dịch Mậu Thân 1968, chiến đấu 26 ngày đêm ở Huế trong điều kiện khắc nghiệt: áo quần rách nát, người đầy rận, bom đạn bủa vây. Thế nhưng, tinh thần chiến đấu của ông và đồng đội chưa bao giờ lung lay. Họ đã góp phần làm nên những chiến công vẻ vang của trung đoàn và của cả dân tộc.

Ngày nay, khi hòa bình đã phủ lên quê hương màu xanh yên bình, ông Bùi Đình Chiến sống lặng lẽ tại mảnh đất Ninh Bình. Thế nhưng, những ký ức của “thời hoa lửa” vẫn luôn rực sáng trong tâm trí ông. Câu chuyện cuộc đời ông là biểu tượng cho một thế hệ đã dám sống, dám hy sinh, dám cống hiến tuổi thanh xuân cho đất nước. Nhờ họ, hôm nay chúng ta mới có được cuộc sống bình yên và tự do. Câu chuyện ấy nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, biết tri ân và sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn