“Một lá thư chưa kịp gửi”
“Một lá thư chưa kịp gửi”
Bác Quân kể, trong đơn vị năm ấy có một cậu lính trẻ tên Lợi. Cậu ít nói, nhưng cứ hễ có thời gian nghỉ là lại lôi cuốn sổ nhỏ ra, nắn nót từng dòng chữ gửi về cho mẹ.
Viết rất chậm.
Có hôm viết xong, cậu đọc lại, rồi lặng lẽ vò đi. Lại viết lại từ đầu.
Bác Quân trêu:
“Viết gì mà kỹ thế?”
Cậu cười hiền:
“Viết sao cho mẹ đọc… thấy yên tâm.”
Một buổi chiều, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Mọi thứ thu dọn vội vàng. Lợi đang viết dở, chỉ kịp gấp lại mảnh giấy, nhét vào túi áo rồi chạy theo hàng quân.
Đêm hôm đó, bom trút xuống bất ngờ.
Trận đánh qua đi, đơn vị trở lại tìm đồng đội.
Có những người không trở về nữa.
Trong đống ba lô, áo quần còn sót lại, bác Quân nhặt được chiếc áo của Lợi. Trong túi áo, lá thư vẫn còn nguyên, gấp làm tư.
Mở ra.
Trang giấy chưa kịp viết xong.
Chỉ có mấy dòng đầu, nét chữ còn ngay ngắn:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe…
Ở đơn vị, mọi người thương con lắm…”
Phía dưới… bỏ trống.
Không ai biết cậu định viết gì tiếp.
Là kể về những ngày hành quân gian khổ,
hay chỉ đơn giản là một lời hứa… sẽ sớm trở về.
Bác Quân nói, sau này mỗi lần nhớ lại, điều khiến ông day dứt không phải là lá thư dở dang…
Mà là những điều chưa kịp nói.
Vì trong chiến tranh, có những câu rất giản dị…
Nhưng người ta phải mang theo suốt cả một đời.



