Bài viết

Một lá thư chưa kịp gửi

Lý Văn Khèn, quê Gia Lộc, Chi Lăng, Lạng Sơn. Tháng 10 năm 1965, ông nhập ngũ, công tác tại đơn vị C9-K6, giữ cấp bậc Chuẩn úy. Ngày 22/5/1969, trong chiến đấu tại Mặt trận phía Nam, ông bị thương với nhiều vết thương ở đùi trái, vai trái và tay trái, để lại di chứng ảnh hưởng đến vận động. Những thương tích ấy là minh chứng cho sự cống hiến của người lính trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của người lính năm xưa, ngoài lương khô, bi đông nước và vài vật dụng cá nhân, thường còn có một xấp giấy đã gấp cẩn thận.

Đó là những lá thư.

Có lá thư đã gửi về quê.

Có lá thư đang viết dở.

Và cũng có những lá thư mãi mãi không kịp gửi.

Không ai biết Lý Văn Khèn có mang theo một lá thư như thế hay không.

Nhưng giữa Mặt trận phía Nam vào tháng 5 năm 1969, khi trận chiến diễn ra ác liệt, điều người lính nghĩ đến trước tiên không phải là bản thân mình.

Đó là nhiệm vụ.

Trong trận chiến ấy, ông bị thương ở đùi trái, vai trái và tay trái. Những vết thương ảnh hưởng đến việc vận động, trở thành dấu ấn theo ông suốt những năm tháng sau này.

Chiến tranh không chỉ lấy đi sức khỏe.

Nó còn làm dang dở biết bao điều bình dị.

Một bữa cơm hẹn với gia đình.

Một mùa xuân chưa kịp trở về.

Một lá thư còn chưa viết hết.

Nhưng cũng chính từ những điều còn dang dở ấy, chúng ta hiểu thêm giá trị của hòa bình.

Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi từ những con người chấp nhận gác lại cuộc sống riêng để hoàn thành nhiệm vụ của người lính.

Ngày nay, chúng ta không còn biết những dòng chữ mà ông từng muốn gửi về quê hương sẽ bắt đầu như thế nào.

Có thể chỉ là lời hỏi thăm cha mẹ.

Có thể là lời nhắn với người thân rằng mình vẫn bình an.

Hoặc đơn giản chỉ là vài dòng kể về cuộc sống nơi đơn vị.

Dù nội dung ra sao, điều chắc chắn là tình yêu dành cho gia đình và Tổ quốc luôn hiện diện trong trái tim của những người lính.

Câu chuyện của Lý Văn Khèn vì thế không chỉ được kể bằng những vết thương còn lưu lại.

Nó còn được kể bằng những điều không thể nhìn thấy: những ước mong giản dị, những dự định còn dang dở và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình để mọi người được trở về bên mái nhà của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn