Một lái xe kể về việc “ngủ trên vô-lăng” giữa trọng điểm đánh phá.
Một lái xe kể về việc “ngủ trên vô-lăng” giữa trọng điểm đánh phá.
“Tôi là một lái xe vận tải hoạt động trong thời chiến, thường xuyên di chuyển qua những tuyến đường bị đánh phá và có mật độ nguy hiểm cao. Có những giai đoạn, cường độ công việc dày đặc đến mức chúng tôi phải tranh thủ nghỉ ngay trên xe, thậm chí có lúc ‘ngủ trên vô-lăng’ giữa những chặng dừng ngắn.
Những chuyến đi thường kéo dài nhiều giờ hoặc nhiều ngày, tùy vào tình hình tuyến đường. Khi dừng lại tạm thời ở các điểm an toàn tương đối, tôi tranh thủ chợp mắt ngay trong cabin để lấy lại sức. Không gian chật hẹp, tư thế không thoải mái, nhưng đó là cách duy nhất để duy trì sự tỉnh táo cho chặng đường tiếp theo.
Điều quan trọng nhất khi lái xe trong điều kiện như vậy là giữ sự tập trung cao độ. Đường có thể bị hư hỏng, thời tiết thay đổi nhanh, và tình huống bất ngờ có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Vì vậy, dù mệt đến đâu, tôi vẫn phải cố gắng giữ vững tay lái khi xe lăn bánh trở lại.
Có những thời điểm, cả đoàn xe phải di chuyển liên tục trong thời gian dài, chỉ dừng lại rất ngắn để nghỉ. Sự phối hợp giữa các lái xe và lực lượng hỗ trợ giúp chúng tôi duy trì được nhịp độ vận chuyển trong điều kiện khó khăn.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại những lần ‘ngủ trên vô-lăng’ ấy, tôi hiểu rằng đó không chỉ là sự mệt mỏi của nghề lái xe thời chiến, mà còn là sự nỗ lực để đảm bảo từng chuyến hàng được đến nơi an toàn trong hoàn cảnh rất đặc biệt.”



