Mẹ Việt Nam Anh hùng

.“Một lần lạc rừng”

“Một lần lạc rừng”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chuyện này bác Dũng kể lại, nhưng là vào năm 1973, khi đơn vị ông đang hành quân qua khu rừng rậm phía nam Lào, thuộc tuyến Trường Sơn. Lúc đó chiến sự vẫn còn căng, nhưng đường hành quân thì ngày càng sâu vào rừng, địa hình phức tạp, dễ lạc.

Hôm ấy đơn vị xuất phát từ sáng sớm. Đường đi toàn dốc, lại nhiều ngã rẽ nhỏ do các đơn vị trước để lại. Mỗi người cách nhau vài mét, giữ im lặng, chỉ bám theo nhau mà đi.

Bác Dũng đi gần cuối đội hình.

Đến một đoạn rừng rậm, dây leo chằng chịt, bác phải cúi xuống gỡ một đoạn ba lô bị mắc. Chỉ chậm lại một lúc thôi.

Khi đứng dậy… phía trước không còn ai.

Bác gọi nhỏ:
‘Anh em ơi…’

Không có tiếng trả lời.

Ông vội bước nhanh theo hướng vừa đi, nhưng đi một lúc vẫn không thấy bóng người. Những lối mòn trước mặt chia ra nhiều nhánh, nhánh nào cũng giống nhau.

Bác bảo, lúc đó bắt đầu thấy lạnh sống lưng.

Gọi thêm mấy lần nữa, giọng đã lớn hơn:
‘Có ai không?’

Rừng vẫn im.

Không có tiếng người, chỉ có tiếng gió và tiếng lá khô.

Bác Dũng kể, càng đi càng thấy rối. Đi nhanh thì sợ đi sai hướng, mà đứng lại thì lại càng lo.

Ông dừng lại một lúc, cố trấn tĩnh. Nhớ lại những gì đã được dặn: phải bình tĩnh, xác định hướng, không đi lung tung.

Ông nhìn lên trời, cố tìm hướng mặt trời qua tán lá. Rồi cúi xuống đất, tìm dấu chân, cành cây bị dẫm gãy, vết đất còn mới.

Có đoạn thấy dấu giày, ông mừng lắm, bám theo. Nhưng đi một lúc thì dấu lại mất.

Mồ hôi bắt đầu chảy, dù trời không nóng.

Ông nói:
‘Lúc đó không phải sợ bom, mà sợ… mình chỉ còn một mình giữa rừng.’

Đến gần trưa, ông quyết định đi theo một hướng nhất định, vừa đi vừa để ý kỹ từng dấu vết nhỏ nhất. Có chỗ phải cúi xuống, chạm tay vào đất xem còn mềm không.

Đi thêm một quãng, ông chợt dừng lại.

Từ xa… có tiếng người.

Ban đầu rất nhỏ, như gió thoảng. Ông đứng im, lắng nghe. Rồi rõ dần – tiếng nói chuyện, tiếng gọi nhau.

Bác Dũng kể, lúc đó ông gần như chạy.

Vượt qua mấy bụi cây, ông nhìn thấy bóng người – đúng là đơn vị mình.

Có người quay lại thấy ông thì kêu lên:
‘Dũng đây rồi!’

Ông lúc đó mới thở phào.

Về đến nơi, không ai trách. Chỉ có người vỗ vai:
‘Lạc rừng là chuyện bình thường… miễn là về được.’

Bác Dũng kể lại, giọng chậm:
‘Ở Trường Sơn, bom đạn thì còn có đồng đội bên cạnh. Nhưng lạc rừng… là lúc mình đối diện với chính mình.’

Rồi ông nói thêm:
‘Cái cảm giác chỉ có một mình giữa rừng… đến giờ nghĩ lại vẫn thấy rợn.’”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn