.“Một lần tải thương dưới tán rừng”
.“Một lần tải thương dưới tán rừng”
“Chuyện này bác Hùng kể lại, vào khoảng cuối năm 1973, khi đơn vị ông hoạt động ở một khu rừng sâu thuộc Đắk Lắk, trên một nhánh của tuyến Trường Sơn. Lúc đó chiến sự đã bớt căng hơn trước, nhưng những trận bom bất ngờ vẫn xảy ra như cơm bữa.
Hôm ấy, đơn vị vừa dừng chân nghỉ thì máy bay địch ập đến. Không kịp phân tán xa, anh em chỉ kịp tản ra ẩn nấp. Bom dội xuống một loạt, đất đá tung lên, cây rừng gãy đổ.
Khi yên tiếng, mọi người mới chạy đi kiểm tra.
Có mấy người bị thương. Trong đó, nặng nhất là một cậu lính trẻ tên Tuấn, mới vào đơn vị chưa lâu. Cậu bị mảnh bom găm vào người, mất máu nhiều, người lịm đi lúc tỉnh lúc mê.
Không có cáng, cũng không có đường rộng để khiêng.
Bác Hùng kể, anh em phải chặt tre ngay trong rừng, buộc hai cây song song, mắc võng vào giữa làm cáng tạm. Dây buộc chỉ là dây rừng, buộc vội nhưng phải thật chắc.
Bốn người khiêng, hai người đi trước dọn đường, còn lại mang theo thuốc men.
Đường rừng lúc đó trơn vì mưa. Đất đỏ bám dính vào dép, bước đi nặng trĩu. Có đoạn dốc phải nghiêng người mới giữ được thăng bằng. Có đoạn phải vòng xa để tránh lộ, tránh những nơi có thể bị máy bay phát hiện.
Đi được một đoạn, người khiêng mỏi tay, lại đổi.
Cứ thế, thay nhau.
Mồ hôi chảy ướt lưng, hòa với nước mưa lất phất trên tán lá rơi xuống. Có người trượt chân, suýt ngã, nhưng vẫn giữ chặt cáng.
Cậu Tuấn nằm trên võng, thỉnh thoảng mở mắt. Có lúc cậu khẽ hỏi:
‘Đến nơi chưa anh…?’
Một anh cúi xuống, nói nhỏ:
‘Sắp rồi… cố lên.’
Không ai biết chính xác còn bao xa. Nhưng ai cũng nói như vậy.
Bác Hùng kể, có lúc tưởng không đi nổi nữa. Đường thì dài, người thì mệt, mà cậu lính trên cáng thì yếu dần.
Nhưng không ai buông tay.
Có người nói:
‘Còn thở là còn đưa đi.’
Câu nói ấy… giữ chân cả nhóm đi tiếp.
Đến gần tối, cuối cùng cũng tới được trạm quân y dã chiến. Khi đặt cáng xuống, ai cũng gần như kiệt sức.
Bác Hùng nói, lúc đó không ai nói gì nhiều. Chỉ nhìn nhau, rồi nhìn cậu lính đang được các y tá đưa vào.
Ông kể chậm lại:
‘Quãng đường hôm đó… dài hơn bất cứ lần hành quân nào.’
Rồi bác nói:
‘Trong chiến tranh, giữ được một người sống… là giữ được cả một gia đình, một cuộc đời. Nên dù mệt đến đâu… cũng không ai bỏ lại.’”



