MỘT LÀNG QUÊ ĐỨNG VỮNG TRƯỚC NHIỀU ĐỢT CÀN
Trước nhiều đợt càn quét ác liệt của địch, làng quê nhỏ ven sông vẫn đứng vững, trở thành biểu tượng cho sức mạnh bền bỉ của chiến tranh nhân dân.
Sau trận đánh đầu tiên, địch không bỏ cuộc. Chúng quay lại, đông hơn, hung hãn hơn, có cả pháo binh yểm trợ. Với chúng, làng Thủy Triều là “cái gai” cần phải nhổ.
Còn với ông Võ Ngọc Thanh và dân làng, mỗi đợt càn là một thử thách mới. Không ai ảo tưởng rằng chỉ cần thắng một trận là yên. Chiến tranh là chuỗi ngày căng thẳng kéo dài.
Làng chuẩn bị cho từng đợt càn như chuẩn bị cho bão. Người già, trẻ nhỏ được phân công chỗ trú ẩn. Du kích và bộ đội nắm chắc vị trí. Mọi người hiểu rõ việc của mình, không cần hô hào.
Khi địch vào, làng trở nên im lặng lạ thường. Không khói bếp, không bóng người. Nhưng dưới mặt đất, một mạng lưới phòng thủ chặt chẽ đã sẵn sàng.
Địch càn rồi rút, quay lại rồi lại rút. Có đợt chúng đốt nhà, phá vườn, nhưng không khuất phục được tinh thần làng. Nhà cháy thì dựng lại. Hào sập thì đào lại. Người ngã xuống thì người khác đứng lên.
Điều khiến ông Thanh xúc động nhất là sự bình thản của dân làng. Không ai hỏi: “Bao giờ mới hết?”. Ai cũng chỉ nghĩ: “Còn ngày nào thì giữ ngày đó”.
Cuối cùng, sau nhiều đợt càn thất bại, địch buộc phải thừa nhận: làng này không dễ nuốt.
Với ông Thanh, hình ảnh một làng quê đứng vững giữa khói lửa là minh chứng rõ ràng nhất cho sức mạnh của chiến tranh nhân dân. Không cần hào nhoáng, không cần tuyên bố lớn lao – chỉ cần ý chí bền bỉ của những con người gắn bó với đất làng.



