Cựu chiến binh

MỘT LÀNG QUÊ – MỘT TRANG SỬ SỐNG

Lịch sử chiến tranh không chỉ nằm trong những chiến dịch lớn, mà còn hiện diện sống động trong từng làng quê – nơi nhân dân vừa sản xuất, vừa chiến đấu để giữ đất, giữ người, giữ tương lai.

Hưng Yên05/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi người ta nói đến lịch sử chiến tranh, thường nhắc đến những địa danh lớn, những trận đánh nổi tiếng, những chiến dịch làm thay đổi cục diện. Nhưng với ông Võ Ngọc Thanh, lịch sử còn có một hình hài khác – lặng lẽ hơn, nhỏ bé hơn, nhưng không kém phần bền bỉ: lịch sử của một làng quê.

Làng Thủy Triều trong ký ức ông không phải là một “điểm nóng” trên bản đồ quân sự, mà là nơi có lũy tre, bến nước, con đường đất chạy quanh xóm. Nhưng chính nơi ấy đã trải qua những năm tháng mà mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách sống còn.

Ông Thanh kể rằng, làng bước vào chiến tranh không bằng tiếng trống, mà bằng sự thay đổi rất âm thầm. Ban ngày, người dân vẫn ra đồng, vẫn gánh lúa, vẫn nuôi con. Ban đêm, họ đào hầm, nối giao thông hào, chuyển lương thực, che giấu cán bộ.

Mỗi ngôi nhà trong làng đều mang hai chức năng: nhà ở và điểm tựa kháng chiến. Dưới nền đất tưởng như yên bình là những hầm bí mật. Sau hàng rào tre là những lối đi thông nhau. Mỗi người dân đều biết phần việc của mình, dù không ai gọi đó là nhiệm vụ.

Trận đánh năm 1964 chỉ là một dấu mốc, nhưng trước và sau nó là cả một quá trình dài. Làng không “bỗng nhiên” đứng vững trước các đợt càn. Đó là kết quả của nhiều năm chuẩn bị, của sự thống nhất ý chí giữa dân và du kích.

Sau mỗi trận đánh, làng lại tự hàn gắn vết thương. Nhà sập thì dựng lại. Ruộng bị cày nát thì cải tạo. Người mất thì cả làng lo hậu sự. Không ai hỏi “vì sao làng mình phải chịu”, bởi ai cũng hiểu: nếu làng không đứng vững, chiến tranh sẽ tràn qua tất cả.

Ông Thanh nói rằng, nhìn lại, ông thấy làng mình giống như một trang sử sống. Không phải trang giấy nằm yên trong sách, mà là trang sử được viết bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người bình thường.

Ngày nay, khi làng đã đổi thay, đường bê tông thay cho lối đất, nhà cao tầng mọc lên, ông vẫn mong rằng người trẻ hiểu được rằng: dưới mỗi tấc đất yên bình là một quá khứ không thể quên. Và chính ký ức ấy làm cho làng quê không chỉ là nơi chốn, mà là lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn