“Một lời chào dang dở”
Khoảnh khắc chia ly không trọn vẹn nơi chiến trường.
Ông Trần Văn Nam nhớ rất rõ buổi sáng hôm đó – buổi sáng mà người bạn thân của ông ra đi mãi mãi.
“Anh ấy quay lại, cười và nói: ‘Chờ tôi về nhé’…”
Nhưng lời chào ấy đã không bao giờ có hồi đáp.
Chỉ vài giờ sau, tin dữ đến.
Ông đứng lặng, không nói được gì. Trong đầu ông chỉ còn vang lên câu nói cuối cùng ấy.
“Có những lời chào… mãi mãi dang dở.”
Suốt nhiều năm sau, ông vẫn nhớ ánh mắt và nụ cười ấy.
“Chiến tranh không chỉ lấy đi mạng sống… mà còn lấy đi cả những điều chưa kịp xảy ra.”



