MỘT LỜI NHẮN GỬI CHƯA KỊP NÓI
Câu chuyện về những lời nhắn gửi không kịp nói ra của người lính trước khi hy sinh, để lại khoảng lặng day dứt cho người còn sống suốt cả cuộc đời.
Trong chiến tranh, không phải ai cũng có cơ hội nói lời từ biệt. Cái chết đến rất nhanh, không báo trước, không cho phép chuẩn bị.
Tôi nhớ một buổi tối trước giờ nổ súng. Chúng tôi nằm sát nhau trong hầm, nghe tiếng pháo vọng từ xa. Một đồng đội quay sang tôi, nói nhỏ:
– Mai nếu tao không về… mày nhớ nói với mẹ tao là tao không sợ.
Tôi chưa kịp trả lời thì pháo lại nổ gần. Chúng tôi bịt tai, áp sát xuống đất. Khi ngẩng lên, ánh mắt cậu đã nhìn về một hướng khác, xa xăm.
Sáng hôm sau, tôi không còn thấy cậu nữa.
Lời nhắn gửi ấy mắc kẹt trong tôi suốt nhiều năm. Tôi không biết mẹ cậu có bao giờ biết rằng con trai mình đã ra đi rất bình thản hay không. Tôi chỉ biết rằng có những lời, khi chưa kịp nói ra, sẽ trở thành gánh nặng cho người còn sống.
Chiến tranh để lại không chỉ những cái chết, mà còn vô số câu nói dang dở, những lời yêu thương chưa kịp thốt thành lời, những điều ân hận không còn cơ hội sửa chữa.
Có người chưa kịp nói lời xin lỗi.
Có người chưa kịp nói lời yêu.
Có người chưa kịp nói lời tạm biệt.
Những lời ấy không mất đi. Chúng lặng lẽ tồn tại trong ký ức của người ở lại, như những vết xước không bao giờ lành hẳn.
Đến bây giờ, mỗi khi muốn nói điều gì với người thân, tôi không bao giờ để chậm. Bởi tôi đã từng chứng kiến quá nhiều lời nhắn gửi vĩnh viễn không được nói ra.



