Một mình bên khẩu pháo
Một mình bên khẩu pháo
Một mình bên khẩu pháo
Đồi E, Điện Biên Phủ.
Khói súng phủ kín trận địa. Phía bên kia, những khẩu pháo 105mm của quân Pháp liên tục nã đạn xuống nơi những người lính Việt Nam đang bám từng tấc đất.
Phùng Văn Khầu nhìn về phía trận địa pháo địch.
Anh biết phải tiêu diệt chúng.
Khẩu đội của anh bắt đầu khai hỏa.
Một phát.
Rồi thêm một phát.
Nhưng càng chiến đấu, những người bên cạnh anh càng lần lượt ngã xuống. Đến một lúc, khẩu đội chỉ còn lại một mình Khầu.
Một người.
Một khẩu pháo 75mm.
Và cả trận địa đang chờ tiếng súng của anh.
Phùng Văn Khầu không rời vị trí.
Anh làm công việc của những người đã nằm xuống: quan sát, tính toán, ngắm bắn, nạp đạn, giật cò. Khi không có máy ngắm, anh dùng chính đôi mắt của mình nhìn qua nòng pháo để xác định mục tiêu.
Không phải một lần.
Anh đã tập cách ấy từ những ngày đầu cầm pháo, khi bản thân còn chưa biết chữ và không thể sử dụng máy ngắm. Từ những lần bắn trượt, anh kiên trì luyện tập cho đến khi có thể ngắm qua nòng pháo chính xác.
Giữa tiếng pháo rung chuyển đất trời, một mình anh tiếp tục chiến đấu.
Những khẩu pháo 105mm của địch lần lượt bị đánh trúng.
Ngày hôm ấy, khẩu pháo 75mm của Khầu đã phá hủy bốn khẩu pháo 105mm cùng nhiều hỏa lực khác, góp phần chi viện cho bộ binh tiến công.
Nhưng điều khiến câu chuyện ấy trở nên đặc biệt không nằm ở những con số.
Mà nằm ở khoảnh khắc một người lính đứng lại khi bên cạnh mình không còn ai.
Phùng Văn Khầu từng là một cậu bé mồ côi, phải đi ở từ năm tám tuổi. Cuộc đời đưa anh từ những ngày cơ cực đến chiến trường Điện Biên Phủ. Và tại nơi ấy, người lính dân tộc Nùng đã dùng đôi tay của mình làm thay công việc của cả một khẩu đội.
Sau này, người ta gọi anh là Anh hùng.
Còn trên chiến trường năm ấy, có lẽ anh chỉ nghĩ một điều rất giản dị:
Khẩu pháo còn đó thì trận địa còn đó.
Và khi đất nước cần, một người cũng có thể đứng thay cho cả một hàng người.
Đó là cách một người lính đi qua thời hoa lửa.


