“Một mình làm sao cho nên sự nghiệp” – Khi Võ Bẩm nhận nhiệm vụ mở đường Trường Sơn
“Một mình làm sao cho nên sự nghiệp” – Khi Võ Bẩm nhận nhiệm vụ mở đường Trường Sơn
Đầu năm 1959, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước sang một giai đoạn mới. Miền Nam đang cần sự chi viện ngày càng lớn từ hậu phương miền Bắc. Nhưng giữa hai miền là núi rừng hiểm trở, những con đường xuyên Trường Sơn gần như chưa có. Muốn đưa cán bộ, vũ khí, thuốc men và các nhu yếu phẩm vào chiến trường, phải mở một tuyến đường bí mật xuyên qua núi rừng.
Trong hoàn cảnh ấy, một nhiệm vụ đặc biệt được giao cho Thiếu tướng Võ Bẩm.
Ông được giao tổ chức một lực lượng đặc biệt để mở tuyến đường vận tải chiến lược vào Nam. Nhiệm vụ nghe ngắn gọn, nhưng phía sau đó là vô vàn khó khăn: rừng núi hiểm trở, địch kiểm soát gắt gao, lực lượng ban đầu ít ỏi, phương tiện thiếu thốn, đường sá chưa có.
Có thể hình dung tâm trạng của người chỉ huy khi đứng trước một nhiệm vụ lớn lao như vậy: trước mắt là cả một dãy Trường Sơn rộng lớn; phía sau là yêu cầu cấp bách của chiến trường miền Nam.
Một con đường phải được mở.
Nhưng mở bằng cách nào?
Võ Bẩm hiểu rằng, nếu chỉ dựa vào sức của một vài chục con người thì không thể làm nên một tuyến đường chiến lược. Muốn thành công phải có tổ chức, phải có kỷ luật, phải biết dựa vào dân, dựa vào địa hình và đặc biệt phải biết giữ bí mật.
Những cán bộ, chiến sĩ đầu tiên được tập hợp. Họ mang theo những phương tiện hết sức thô sơ, bắt đầu tiến vào vùng rừng núi phía tây Quảng Bình, rồi tìm đường về phía Nam.
Con đường không đơn giản là một tuyến giao thông.
Đó còn là một cuộc đấu trí.
Ban ngày phải tránh sự phát hiện của máy bay và quân địch; ban đêm tranh thủ mở đường, vận chuyển hàng hóa. Có những đoạn phải phát cây, bắc cầu, vượt suối. Có những nơi đường đi gần như không có, người chiến sĩ phải lần theo dấu chân của đồng bào địa phương và những lối mòn giữa rừng.
Võ Bẩm không chỉ là người đứng ở phía sau chỉ huy. Ông trực tiếp đi khảo sát, trực tiếp nắm tình hình, trực tiếp cùng cán bộ, chiến sĩ tìm phương án tổ chức tuyến đường.
Điều quan trọng nhất lúc ấy là phải mở được con đường nhưng không để địch phát hiện.
Từ những bước đi ban đầu ấy, tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn từng bước hình thành. Sau này, tuyến đường ấy phát triển thành một hệ thống giao thông quân sự khổng lồ, với nhiều tuyến đường bộ, đường sông và các lực lượng vận tải, công binh, thông tin, phòng không... hoạt động liên tục.
Nhưng nếu nhìn lại từ điểm xuất phát, người ta càng thấy rõ sự phi thường của những ngày đầu.
Một nhiệm vụ tưởng như quá sức.
Một lực lượng còn rất nhỏ.
Một vùng rừng núi mênh mông.
Và một con đường chưa hề có trên bản đồ.
Võ Bẩm cùng những người đồng đội đã bắt đầu từ chính những điều giản dị như thế.
Đằng sau câu chuyện “mở đường Trường Sơn” không chỉ là những con số về hàng hóa, vũ khí hay những cung đường dài hàng nghìn kilômét. Đó trước hết là câu chuyện về ý chí của con người trước một nhiệm vụ tưởng chừng không thể hoàn thành.
Từ một nhóm người ban đầu, con đường dần lớn lên.
Từ những lối mòn giữa đại ngàn, một tuyến vận tải chiến lược được hình thành.
Và từ những bước chân đầu tiên của Võ Bẩm cùng đồng đội, Đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh trở thành một trong những biểu tượng lớn của hậu phương miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Nhìn lại hành trình ấy, có lẽ điều đáng nhớ nhất không phải là con đường đã dài bao nhiêu, mà là con đường đã bắt đầu như thế nào.
Nó bắt đầu từ một nhiệm vụ khó khăn.
Bắt đầu từ những con người không có trong tay nhiều phương tiện.
Nhưng họ có một điều lớn hơn tất cả: niềm tin rằng nếu biết đoàn kết, tổ chức và kiên trì thì một con đường giữa đại ngàn cũng có thể được mở ra.
Võ Bẩm đã cùng đồng đội bắt đầu sự nghiệp ấy từ những bước chân đầu tiên.
Và những bước chân ấy đã góp phần đặt nền móng cho một tuyến đường huyền thoại của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX.



