Bài viết

MỘT MÙA HOA LỬA NỞ

Đà Nẵng18/04/2026Chi đoàn 10.2 (Đoàn trường Nguyễn Hiền - đoàn xã Duy Xuyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều hôm ấy, tôi được ngồi đối diện bác Phạm Thị Duy Tiến, một người thương binh bước ra từ những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Bác nói chậm, giọng trầm, mỗi câu chuyện như được chắt ra từ ký ức đã nằm yên nhiều năm. Nghe bác kể, tôi hiểu rằng có những con người không cần nhắc đến chiến công, bởi chính cuộc đời họ đã là một bản anh hùng ca thầm lặng.

Bác nhập ngũ năm 1966, trong hoàn cảnh gia đình liên tiếp chịu mất mát: em trai hy sinh, mẹ và cô bị bắt giam, cha bị đánh đập dã man. Ngày lên đường, bác không dám ngoảnh lại nhìn gia đình, chỉ sợ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến mình yếu lòng. Tôi lặng người trước chi tiết ấy, bởi với người trẻ hôm nay như tôi, việc rời xa gia đình chưa bao giờ phải đánh đổi bằng nước mắt và sự sống còn như thế.

Chiến trường hiện lên qua lời kể của bác không có những hình ảnh hào nhoáng, mà chỉ là đói khát, bom đạn và nỗi sợ luôn cận kề. Có những bữa cơm bác phải ăn vội trong hầm, cơm lẫn cát sau trận bom nhưng vẫn phải cố nuốt để còn sức chiến đấu. Nghe đến đây, tôi bất giác cúi đầu. Những điều tôi từng cho là thiếu thốn, hóa ra chỉ là sự đủ đầy so với những gì thế hệ đi trước đã trải qua.

Bác kể về người đồng đội miền Bắc bị thương nặng trong một trận đánh. Trong hoàn cảnh không có thuốc men, bác chỉ kịp lấy một cái tô che lên vết thương với hy vọng mong manh cứu người. Nhưng người đồng đội ấy đã hy sinh trên mảnh đất này. Khi nhắc đến ký ức ấy, giọng bác chùng xuống, đôi mắt đỏ hoe. Tôi hiểu rằng có những nỗi đau không thể gọi thành tên, chỉ có thể mang theo suốt cả cuộc đời.

Năm 1969, trận đánh tại Đồi Móng đã cướp đi sinh mạng của năm đồng đội. Bác là người duy nhất sống sót, trở về với thương tật thương binh loại 2. Trở về từ ranh giới sinh tử, bác không nói nhiều về nỗi đau của bản thân, mà chỉ nhắc đến những người đã nằm lại. Điều đó khiến tôi nhận ra: sự hy sinh lớn nhất đôi khi không phải là cái chết, mà là sống tiếp với ký ức và trách nhiệm thay phần những người đã ngã xuống.

Buổi trò chuyện khép lại, tôi nhìn bác một lần nữa thật kĩ. Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng hòa bình tôi đang sống không phải điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu xương và cả những vết thương không bao giờ lành của những con người như bác Phạm Thị Duy Tiến. Là người trẻ hôm nay, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, trân trọng từng ngày bình yên và cố gắng học tập, cống hiến để xứng đáng với những hy sinh thầm lặng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn