Cựu chiến binh

MỘT MŨI TIẾN CÔNG CHỈ CÒN NIỀM TIN (1)

Khắc họa thời điểm xe tăng 363 đơn độc tiến vào trung tâm hỏa lực, khi điểm tựa lớn nhất của người lính là niềm tin vào đồng đội và vào ngày toàn thắng.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm nhớ lại rằng, trong đời cầm xe tăng, ông từng nhiều lần rơi vào thế khó, nhưng chưa khi nào thấy mũi tiến công mong manh như ở Phước Long. Khi hai xe bạn không còn khả năng chiến đấu, chiếc 363 gần như đứng trơ giữa con đường dẫn vào ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi. Trước mặt là hỏa lực địch, sau lưng là đồng đội đang chờ một điểm mở.

Niềm tin lúc ấy trở thành thứ hữu hình nhất. Ông bảo, ông tin vào người lái xe đã cùng mình luyện tập suốt mấy năm, tin vào pháo thủ không bao giờ bỏ vị trí, và tin rằng đồng đội bộ binh dù thương vong vẫn sẽ bám theo bánh xích. Ông nói rất thật: “Mình mà không tiến, anh em ngoài kia biết bám vào đâu?”.

Trên xe, ông liên tục động viên kíp chiến đấu giữ bình tĩnh. Khi bị địch bao vây, anh em có lúc căng thẳng đến nghẹn thở. Ông nhắc từng người một, giao việc thật rõ, để họ không bị cảm giác đơn độc nuốt chửng. Chính sự bình thản của người chỉ huy đã truyền sang kíp xe như dòng điện ấm.

Chiếc 363 tiến vào trung tâm thị xã bằng những cú đánh trả chủ động, làm đội hình địch rối loạn. Và đúng như niềm tin của ông, chỉ ít giờ sau, lực lượng tăng cường đã áp tới, mở đợt tổng công kích quyết định. Thị xã Phước Long hoàn toàn giải phóng, tạo tiền đề lớn cho chuỗi thắng lợi mùa xuân 1975.

Ông nói rằng, chiến thắng ấy có phần của thép, của đạn, nhưng lớn hơn cả là phần của niềm tin. Niềm tin đã giữ kíp xe đứng lại với nhiệm vụ, để một mũi tiến công tưởng chỉ còn hơi thở mong manh được nối dài thành lịch sử.

Với người lính xe tăng, có những khoảnh khắc, chỉ cần còn niềm tin, bánh xích vẫn tìm được đường tiến lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn