Một năm khoác áo lính – Cả đời tự hào về nghĩa vụ quốc tế
Một năm khoác áo lính – Cả đời tự hào về nghĩa vụ quốc tế
Tháng Tám năm 1984, khi vừa bước sang tuổi mười chín, ông Lê Tâm rời quê hương Hoài Nhơn, Bình Định để thực hiện nghĩa vụ quân sự theo tiếng gọi của Tổ quốc. Đó là giai đoạn đất nước đã hòa bình nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ quan trọng trong xây dựng lực lượng quốc phòng và thực hiện nghĩa vụ quốc tế. Đối với chàng thanh niên tuổi đôi mươi khi ấy, được khoác lên mình bộ quân phục màu xanh là niềm vinh dự lớn lao, đồng thời cũng là trách nhiệm thiêng liêng đối với quê hương và đất nước.
Những ngày đầu trong môi trường quân đội là chuỗi ngày đầy thử thách. Từ một thanh niên quen với cuộc sống lao động ở quê nhà, ông nhanh chóng thích nghi với nền nếp sinh hoạt tập thể, kỷ luật nghiêm minh và cường độ huấn luyện cao của đơn vị B1. Những buổi học điều lệnh, rèn luyện thể lực, luyện tập chiến thuật, hành quân và huấn luyện quân sự diễn ra liên tục, giúp người lính trẻ từng bước trưởng thành cả về ý chí lẫn bản lĩnh.
Là một chiến sĩ, ông luôn xác định rằng dù đảm nhiệm bất kỳ vị trí nào cũng phải hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Trong suốt thời gian phục vụ từ năm 1984 đến năm 1985, ông cùng đồng đội chấp hành nghiêm kỷ luật quân đội, tích cực huấn luyện, nâng cao trình độ chuyên môn và luôn trong tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Theo hồ sơ, ông thuộc lực lượng thực hiện nhiệm vụ quốc tế, thể hiện trách nhiệm của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong giai đoạn sau chiến tranh. Dù thời gian phục vụ không dài, ông luôn giữ vững tinh thần của người lính, góp phần hoàn thành nhiệm vụ chung của đơn vị.
Điều để lại nhiều dấu ấn nhất trong ký ức của ông không chỉ là những giờ huấn luyện vất vả mà còn là tình cảm đồng chí, đồng đội. Những người lính trẻ từ nhiều miền quê đã cùng nhau chia sẻ từng bữa cơm, từng ca trực, từng lần hành quân và cùng động viên nhau vượt qua nỗi nhớ nhà. Chính tình cảm chân thành ấy đã trở thành nguồn động viên to lớn, giúp mỗi người vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống quân ngũ.
Môi trường quân đội đã dạy ông biết sống có kỷ luật, biết tôn trọng tập thể và luôn đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân. Những bài học ấy không chỉ có giá trị trong thời gian phục vụ quân đội mà còn trở thành hành trang quý báu theo ông suốt chặng đường sau này. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông trở về địa phương tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và phát huy truyền thống tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ trong cuộc sống thường ngày.
Dẫu chỉ hơn một năm trong màu áo lính, nhưng khoảng thời gian ấy đã trở thành dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời ông. Đó là quãng thời gian tuổi trẻ được rèn luyện trong môi trường quân đội, được cống hiến sức mình cho nhiệm vụ chung của đất nước và được sống trong tình đồng chí thiêng liêng mà không phải ai cũng có cơ hội trải nghiệm.
Hiện nay, ông là hội viên Hội Cựu chiến binh phường Đô Vinh, tỉnh Khánh Hòa, luôn tích cực tham gia các hoạt động của Hội, các phong trào xây dựng đời sống văn hóa ở địa phương và công tác nghĩa tình đồng đội. Ông thường chia sẻ với thế hệ trẻ về trách nhiệm của người công dân đối với Tổ quốc, về tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó mà mình đã học được trong quân ngũ. Đối với ông, thời hoa lửa không chỉ là một giai đoạn của cuộc đời mà còn là niềm tự hào được gìn giữ mãi mãi, nhắc nhở bản thân luôn sống xứng đáng với danh hiệu cao quý của người cựu chiến binh Việt Nam.



