Một ngày đến Pác Bó – Dòng suối xanh và bài học làm người từ Bác
Chủ đề bài viết: Một ngày đến Pác Bó – Dòng suối xanh và bài học làm người từ Bác
Sáng ngày 15/4/2019, tôi may mắn được theo gia đình để lên Cao Bằng – vùng đất mà tôi từng nghe rất nhiều trong sách Lịch sử nhưng chưa từng đặt chân đến. Đường đèo quanh co, mây phủ trắng dọc hai bên núi khiến chuyến đi trở nên vừa đẹp vừa lạ lẫm. Càng lên cao trời càng lạnh, tôi co ro trong áo khoác mà lòng thầm hồi hộp vì biết phía trước là một hành trình đặc biệt: hành trình về Pác Bó – nơi Bác Hồ đặt chân đầu tiên khi trở về Tổ quốc sau 30 năm bôn ba.
Dừng chân ăn trưa ở Đèo Gió, nhìn những mái nhà gỗ nhỏ, những món đồ thổ cẩm đầy màu sắc, tôi thấy yêu ngay mảnh đất này. Nhưng cảm xúc mạnh nhất chỉ thực sự đến khi gia đình tôi bước qua cổng Khu di tích Quốc gia đặc biệt Pác Bó. Khung cảnh mở ra hùng vĩ đến nghẹn lòng: núi dựng đứng, suối xanh trong vắt, cây cối phủ mướt một màu xanh không tì vết. Chúng tôi vào Nhà tưởng niệm Bác Hồđể dâng hương, rồi nghe cô thuyết minh kể về nơi gắn liền với sự trở về lịch sử của đồng chí Nguyễn Ái Quốc ngày 28/1/1941. Những câu chuyện ấy khiến tôi như được quay ngược thời gian: Bác chọn Pác Bó làm nơi lãnh đạo phong trào; Bác khắc lên vách đá ngày trở về; Bác đặt tên núi Các Mác, suối Lê-nin, và làm việc bên bàn đá chông chênh. Khi nghe cô đọc bài thơ của Bác:
“Sáng ra bờ suối, tối vào hang,
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng…”
Tôi bất giác rùng mình. Thật khó tin một vị Chủ tịch nước tương lai lại từng sống giản dị đến mức như thế. Gia đình tôi men theo lối mòn dốc trơn để vào hang Cốc Bó. Bên trong tối và ẩm, hơi đá lạnh phả lên mặt. Tôi tự hỏi: “Bác đã làm việc trong hoàn cảnh thế này ư?” Giữa tiếng gió thổi qua kẽ đá, tôi bỗng thấy một nỗi thương kính dâng lên mạnh mẽ. Rời hang, chúng tôi đi dọc theo dòng suối Lê-nintrong veo. Cô thuyết minh bảo có thể uống được nước suối; bố tôi lấy tay hứng một ít đưa cho tôi. Ngụm nước mát lạnh chảy qua cổ họng làm tôi nhớ đến hai chữ “nguồn cội” – chúng tôi đang uống dòng nước từng soi bóng Bác năm xưa.
Ngày hôm sau, gia đình tôi tiếp tục đến Thác Bản Giốc, một trong những thác nước lớn và đẹp nhất Đông Nam Á. Tiếng thác đổ, hơi nước bay lên mờ mịt, cột mốc biên giới sừng sững trước mắt khiến tôi bỗng thấy rõ hơn trách nhiệm thiêng liêng trong hai chữ “Tổ quốc”. Giữa cảnh đẹp ấy, mọi mệt mỏi tan biến, chỉ còn lại niềm tự hào khi được đứng tại điểm địa đầu đất nước.
Trở về sau chuyến đi, tôi hiểu rằng Pác Bó không chỉ là một di tích lịch sử. Pác Bó là nơi dạy tôi bài học đầu tiên về lòng kiên trì, sự giản dị và tinh thần vì nước vì dân của Bác. Đó là những bài học mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời.



