Một ngày làm việc kéo dài suốt 24 giờ.
Trong chiến trường Quảng Ngãi, có những ngày trong bệnh xá dã chiến không còn khái niệm ngày hay đêm. Công việc kéo dài liên tục 24 giờ, nối tiếp nhau không ngừng nghỉ, như một vòng quay không có điểm dừng.
Trong chiến trường Quảng Ngãi, có những ngày trong bệnh xá dã chiến không còn khái niệm ngày hay đêm. Công việc kéo dài liên tục 24 giờ, nối tiếp nhau không ngừng nghỉ, như một vòng quay không có điểm dừng. Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, Đặng Thùy Trâm từng ghi lại những ngày như thế: thương binh được đưa về liên tiếp sau các trận càn, sốt rét bùng phát, bệnh xá vừa cấp cứu vừa phải chuẩn bị di chuyển, mọi người làm việc gần như không ngủ. Một ngày bắt đầu bằng những ca cấp cứu từ rạng sáng: cầm máu, thay băng, xử lý vết thương nhiễm trùng. Chưa kịp nghỉ, lại có người mới được cáng về. Bác sĩ, y tá, hộ lý phải phân chia nhau liên tục, người trực mổ, người chăm sóc hậu cần, người theo dõi bệnh nhân nặng. Ban ngày, công việc diễn ra gấp gáp trong ánh sáng yếu ớt giữa rừng. Ban đêm, bệnh xá lại sáng lên bởi đèn dầu hoặc ánh lửa nhỏ, tiếp tục những ca cấp cứu không thể trì hoãn. Có lúc vừa hoàn thành một ca mổ thì ngay lập tức đã có thương binh khác cần xử lý. Không chỉ là áp lực chuyên môn, mà còn là áp lực từ hoàn cảnh chiến tranh: có thể phải di chuyển bất cứ lúc nào, có thể máy bay địch xuất hiện, có thể thiếu thuốc giữa chừng. Vì vậy, mọi người phải luôn trong trạng thái sẵn sàng, không có khái niệm nghỉ ngơi đúng nghĩa. Thế nhưng trong những ngày 24 giờ ấy, điều giữ họ lại với nhau không chỉ là nhiệm vụ, mà là sự gắn bó và ý thức trách nhiệm chung. Không ai bỏ dở công việc, không ai đứng ngoài khi đồng đội đang cấp cứu một sinh mạng. Những ghi chép trong nhật ký cho thấy rõ một thực tế của chiến tranh: có những ngày con người phải sống và làm việc vượt xa giới hạn bình thường của thể lực, nhưng vẫn kiên trì vì phía trước luôn là sự sống của người khác.



