THẦM LẶNG GIỮA TUYẾN LỬA
Những năm tháng chiến tranh, Trường Sơn không chỉ có bom đạn mà còn có những con người lặng lẽ giữ cho con đường ra trận không bao giờ tắt.
Nguyễn Thị Kim Huế là một nữ thanh niên xung phong khi tuổi đời còn rất trẻ. Công việc của chị không phải cầm súng trực tiếp chiến đấu, mà là san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho những đoàn xe vượt qua tuyến lửa an toàn.
Có những đêm, máy bay địch liên tục trút bom xuống con đường. Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ ngã. Sau mỗi trận bom, khi tiếng máy bay vừa xa, chị Huế cùng đồng đội lại lập tức lao ra đường. Người cầm cuốc, người xúc đất, người tìm kiếm những đoạn đường bị phá.
Một lần, giữa lúc mọi người đang sửa đường, tiếng máy bay bất ngờ quay trở lại. Một đồng đội hốt hoảng:
— Chị Huế, vào hầm thôi!
Chị nhìn về phía con đường còn dang dở, nơi một đoàn xe đang chờ phía sau, rồi bình tĩnh nói:
— Nếu đường chưa thông thì các anh ấy không đi được.
Chị và đồng đội tiếp tục công việc. Trong ánh sáng chớp nhoáng của những quả bom, những bàn tay trẻ tuổi vẫn không ngừng xúc đất, san đường. Chẳng ai biết họ đã làm việc bao lâu. Chỉ biết khi con đường được nối lại, đoàn xe lại tiếp tục tiến về phía trước.
Chiến công của chị không có tiếng reo hò, cũng chẳng có những khoảnh khắc được ghi lại bằng máy ảnh. Nhưng chính những con người âm thầm như chị đã góp phần giữ cho mạch đường Trường Sơn không bị đứt.
Sau chiến tranh, nhiều người có thể không nhớ hết tên những người đã từng đứng giữa tuyến lửa. Nhưng những con đường họ giữ gìn vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về một thế hệ đã sống và cống hiến tuổi xuân của mình trong lặng thầm.
Có những chiến công không cần được gọi tên. Bởi chính sự bình dị và hy sinh ấy đã làm nên vẻ đẹp của thời hoa lửa.


