Một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng dũng cảm
Những năm tháng gian khổ ấy rồi cũng dần qua đi. Mùa xuân năm 1975 lịch sử đã đến, đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi kể đến khoảnh khắc này, giọng ông chậm lại, ánh mắt ông ánh lên niềm xúc động. Ông nói rằng hôm ấy, mọi người ôm chầm lấy nhau và bật khóc. Nhưng đó không phải là những giọt nước mắt của đau thương, mà là nước mắt của hạnh phúc, của tự do sau bao năm tháng chiến đấu gian khổ. Nghe đến đây, em cảm nhận được niềm vui vỡ òa của ông và của cả dân tộc Việt Nam trong ngày chiến thắng.
Mỗi lần nghe ông kể chuyện, em không chỉ cảm thấy xúc động mà còn vô cùng tự hào. Em hiểu rằng, cuộc sống yên bình mà chúng em đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà đã được đánh đổi bằng biết bao gian khổ, hy sinh của những người đi trước. Vì vậy, chúng em cần phải biết trân trọng, biết ơn và cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh ấy.
Câu chuyện của ông Lê Văn Nguyên tuy giản dị nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Đối với em, ông chính là một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của ý chí kiên cường và của tình yêu Tổ quốc. Ngọn lửa ấy sẽ mãi cháy trong trái tim em, tiếp thêm cho em động lực để cố gắng mỗi ngày.
Tôi xin hứa sẽ luôn ghi nhớ câu chuyện này, luôn nỗ lực học tập và rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn, xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hy sinh vì chúng em hôm nay.


