Bài viết

Một ngụm nước giữa trưa nắng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trưa hôm ấy, nắng trên tuyến Đường Trường Sơn như đổ lửa xuống cánh rừng. Không khí nóng hầm hập, hắt lên từ mặt đất nứt nẻ sau nhiều ngày hành quân liên tục.

Cả tổ dừng lại dưới một tán cây thưa. Không có chỗ trú thật sự, chỉ là một khoảng bóng râm hiếm hoi giữa rừng. Ai cũng mệt rã rời. Áo ướt đẫm mồ hôi, môi khô nứt, cổ họng khát khô như cháy.

Bi-đông nước được đưa ra.

Không ai nói gì.
Chỉ có ánh mắt nhìn vào chiếc bi-đông đã gần cạn.

Người lính giữ nước lắc nhẹ.
Chỉ còn lại một chút sóng sánh bên trong.

Anh nhìn quanh một vòng.
Rồi chậm rãi rót ra từng ngụm nhỏ.

Người đầu tiên nhận nước chỉ uống đúng một ngụm. Rất nhỏ. Đủ để môi đỡ khô.

Anh đưa lại.

Người kế tiếp cũng chỉ uống một ngụm.

Cứ thế, chiếc bi-đông chuyền tay qua từng người.

Không ai uống nhiều hơn.
Không ai xin thêm.

Đến lượt người lính trẻ cuối hàng, trong bi-đông chỉ còn vài giọt. Anh đưa lên miệng, nhưng dừng lại một chút. Nhìn sang đồng đội đang thở nặng nhọc bên cạnh.

Không nói gì, anh nghiêng bi-đông, để lại một ít rồi đưa cho người kia.

“Còn lại cho cậu.”

Người kia lắc đầu:
“Cậu uống đi…”

Nhưng anh chỉ cười nhẹ:
“Không sao. Tôi chịu được.”

Người lính kia nhận lấy. Và cũng chỉ uống đúng một ngụm.

Không ai thấy đó là điều lớn lao.
Chỉ là một hành động rất bình thường… giữa cái nắng có thể làm kiệt sức con người.

Sau đó, tất cả đứng dậy.

Không ai còn nước.
Nhưng bước chân lại tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một ngụm nước giữa trưa nắng | Câu chuyện thời hoa lửa