Bài viết

Một người anh trong tiếng bom

Thanh Hóa22/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Điểm nổi bật nhất trong câu chuyện Nguyễn Bá Ngọc không nằm ở tuổi tác hay những con số về trận đánh. Đó là tình cảm của một người anh đối với những đứa trẻ đang đứng trước nguy hiểm.

Nguyễn Bá Ngọc khi ấy chỉ là một học sinh. Em không phải cán bộ, chiến sĩ, không có vũ khí và cũng không được giao nhiệm vụ cứu hộ. Nhưng khi nghe tiếng khóc của trẻ nhỏ, em tự mình quyết định hành động.

Theo Báo Nhân Dân, khi nhà ông Khánh bị bom đánh trúng, Nguyễn Bá Ngọc đã chạy sang đưa bé Oong về hầm. Sau đó, em tiếp tục đưa bé Đơ và bảo một em khác bám vào mình để cùng bò về nơi trú ẩn. Trong lúc đó, một mảnh bom đã găm vào cơ thể em.

Đây là chi tiết có ý nghĩa đặc biệt nếu nhìn dưới góc độ giáo dục lịch sử.

Nguyễn Bá Ngọc không hành động vì mệnh lệnh. Em hành động vì trách nhiệm và tình thương. Trong khoảnh khắc mà bản năng thông thường là tìm chỗ an toàn cho chính mình, em lại quay ra nơi nguy hiểm để cứu những người nhỏ tuổi hơn.

Sự hy sinh ấy diễn ra chỉ sau một thời gian ngắn. Rạng sáng 5/4/1965, Nguyễn Bá Ngọc qua đời vì vết thương quá nặng.

Nhiều năm sau, hình ảnh người thiếu niên lấy thân mình che chở cho em nhỏ trở thành một biểu tượng được giáo dục rộng rãi trong thế hệ thiếu nhi Việt Nam.

Ngày nay, nhìn lại câu chuyện ấy, chúng ta không chỉ thấy một tấm gương dũng cảm mà còn thấy giá trị của tình yêu thương, trách nhiệm và sự hy sinh vì người khác.

Nguyễn Bá Ngọc đã sống một cuộc đời rất ngắn, nhưng hành động của em đã để lại một bài học rất dài: trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, phẩm chất của con người được thể hiện qua cách họ đối xử với những người yếu thế hơn mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn