MỘT NGƯỜI CON RA ĐI, MỘT NIỀM TỰ HÀO Ở LẠI VỚI QUÊ HƯƠNG TÂN MAI

Có những sự ra đi để lại khoảng trống rất lớn trong lòng người ở lại. Nhưng cũng có những sự ra đi, từ nỗi đau và mất mát, đã hóa thành niềm tự hào, thành ký ức thiêng liêng và thành một phần không thể thiếu trong truyền thống của quê hương. Với nhân dân Tân Mai, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Tùng Lâm là một câu chuyện như thế.
Anh sinh năm 1945, trưởng thành trong một giai đoạn lịch sử đầy thử thách của dân tộc. Đó là thời kỳ mà hòa bình còn là khát vọng, khi mỗi gia đình đều phải đối diện với những nỗi lo của chiến tranh, và mỗi người trẻ đều phải suy nghĩ về trách nhiệm của mình trước vận mệnh đất nước.
Sinh ra trên quê hương Nghệ An giàu truyền thống yêu nước, Nguyễn Tùng Lâm được nuôi dưỡng trong những giá trị tốt đẹp của quê hương. Đó là sự cần cù, tinh thần đoàn kết, lòng thủy chung và ý chí vượt qua khó khăn. Chính những điều ấy đã góp phần hình thành ở anh bản lĩnh của một người thanh niên biết sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và Tổ quốc.
Tân Mai là nơi lưu giữ những năm tháng tuổi thơ của anh. Nơi ấy có mái nhà thân thương, có những người ruột thịt, có những con đường làng quen thuộc và những ký ức bình dị. Với bất kỳ người con nào, quê hương luôn là nơi gần gũi nhất, là chốn để nhớ, để thương và để trở về. Nhưng với thế hệ của Nguyễn Tùng Lâm, có những người đã rời quê hương và không bao giờ có cơ hội trở lại.
Khi đất nước cần, anh đã lên đường.
Sự lên đường ấy là quyết định lớn của một người trẻ. Bởi phía trước không phải là một hành trình dễ dàng. Người lính phải chấp nhận xa gia đình, xa quê hương, sống trong gian khổ và luôn sẵn sàng đối mặt với những thử thách khắc nghiệt.
Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, vẻ đẹp của người lính Việt Nam càng được thể hiện rõ.
Họ biết đặt nhiệm vụ lên trên cá nhân.
Biết dựa vào đồng đội trong gian khó.
Biết biến nỗi nhớ quê nhà thành động lực để tiếp tục tiến bước.
Và hơn hết, họ luôn giữ một niềm tin rất lớn vào ngày đất nước hòa bình.
Nguyễn Tùng Lâm cũng đã sống và chiến đấu với tinh thần ấy.
Trong những năm tháng xa quê, chắc hẳn hình ảnh Tân Mai luôn hiện hữu trong trái tim người chiến sĩ trẻ. Đó là nơi có gia đình đang chờ đợi, có những người thân luôn mong tin anh, có những điều bình dị mà càng xa càng trở nên quý giá.
Những nỗi nhớ ấy không khiến người lính chùn bước.
Ngược lại, chúng trở thành nguồn sức mạnh.
Bởi anh hiểu rằng, mình đang chiến đấu để bảo vệ chính quê hương ấy.
Bảo vệ mái nhà.
Bảo vệ người thân.
Bảo vệ tương lai của những thế hệ sau.
Trong cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, có những người đã trở về, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Những người ấy đã không có cơ hội chứng kiến ngày hòa bình, không có cơ hội tiếp tục những dự định riêng, nhưng chính sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên nền bình yên hôm nay.
Ngày 19 tháng 09 năm 1970, Liệt sĩ Nguyễn Tùng Lâm đã anh dũng hy sinh.
Một người con của quê hương đã mãi mãi không thể trở về.
Một cuộc đời còn trẻ đã dừng lại.
Một tương lai riêng đã khép lại.
Nhưng từ sự hy sinh ấy, một giá trị lớn lao đã ở lại.
Đó là niềm tự hào của gia đình.
Là niềm tự hào của quê hương.
Là sự ghi nhớ của các thế hệ hôm nay đối với một người con đã sống vì lý tưởng.
Có những con người khi còn sống thuộc về một gia đình, nhưng khi hy sinh vì Tổ quốc, họ trở thành người con chung của cả quê hương. Nguyễn Tùng Lâm là một người như thế.
Tên anh không chỉ gắn với một ngày hy sinh.
Tên anh còn gắn với hình ảnh một thế hệ thanh niên biết cống hiến.
Một thế hệ sẵn sàng chấp nhận gian khó.
Một thế hệ hiểu rằng, giá trị của cuộc đời không chỉ nằm ở những điều mình nhận được, mà còn ở những điều mình trao lại cho cộng đồng và đất nước.
Thời gian đã trôi qua nhiều thập kỷ. Quê hương Tân Mai hôm nay đã có những đổi thay lớn. Những thế hệ trẻ đang được học tập, làm việc và xây dựng tương lai trong hòa bình. Những điều tưởng như rất đỗi bình thường ấy lại chính là những điều mà thế hệ của Nguyễn Tùng Lâm từng phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và sự hy sinh.
Vì vậy, mỗi khi nhắc đến anh, chúng ta không chỉ nhìn về quá khứ với sự tiếc thương.
Chúng ta còn nhìn về hiện tại với lòng biết ơn.
Và nhìn về tương lai với trách nhiệm.
Bởi sự tri ân không chỉ là một nén hương, một phút tưởng niệm hay một lời nhắc nhớ.
Tri ân còn là cách mỗi người sống.
Là biết trân trọng hòa bình.
Là biết giữ gìn truyền thống quê hương.
Là biết nỗ lực học tập, lao động và đóng góp cho cộng đồng.
Là cùng nhau xây dựng Tân Mai ngày càng giàu đẹp, văn minh.
Mỗi việc làm có ích hôm nay đều là một cách để những hy sinh của thế hệ đi trước tiếp tục mang ý nghĩa.
Đối với thế hệ trẻ, câu chuyện về Nguyễn Tùng Lâm còn là lời nhắc nhở rằng tuổi trẻ chỉ thực sự có giá trị khi biết sống có trách nhiệm.
Thời chiến, trách nhiệm ấy là lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Thời bình, trách nhiệm ấy là học tập, lao động, sáng tạo, sống tử tế và góp sức xây dựng quê hương.
Mỗi thời đại có một nhiệm vụ khác nhau, nhưng tinh thần cống hiến thì không bao giờ thay đổi.
Liệt sĩ Nguyễn Tùng Lâm đã ra đi, nhưng niềm tự hào về anh vẫn còn ở lại.
Ở lại trong ký ức quê hương.
Ở lại trong lòng biết ơn của nhân dân.
Ở lại trong những câu chuyện được truyền lại cho các thế hệ sau.
Xin kính cẩn nghiêng mình tưởng nhớ Liệt sĩ Nguyễn Tùng Lâm – người con quê hương Tân Mai đã hiến dâng tuổi trẻ cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Một người con đã ra đi, nhưng một niềm tự hào đã ở lại mãi với quê hương.
Và tên anh sẽ luôn là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng: hòa bình là vô giá, lòng biết ơn là đạo lý, còn trách nhiệm xây dựng quê hương chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh.



