MỘT NGƯỜI LÍNH, MỘT LỜI HỨA
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Người lính sau chiến tranh thường ít nói về mình. Họ nhớ đồng đội nhiều hơn nhớ những chiến công. Với cựu chiến binh Nguyễn Văn Kim cũng vậy.
Anh từng là chiến sĩ truyền đạt của Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 tại Mặt trận Vị Xuyên. Những năm tháng ấy, anh đã chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh.
Sau khi rời quân ngũ, Kim trở về Yên Bái. Cuộc sống gia đình dần ổn định. Nhưng trong lòng anh vẫn có những người chưa trở về.
Năm 2012, vợ của liệt sĩ Nguyễn Hữu Thanh tìm đến anh sau 28 năm chờ đợi.
Kim đưa chị Lan trở lại Điểm cao 772.
Anh kể cho chị nghe về trận đánh năm xưa, về người chỉ huy đã ngã xuống và vị trí thi thể anh từng nằm lại. Chuyến đi ấy giúp gia đình tìm thấy dấu tích của liệt sĩ Thanh.
Nhưng nó cũng khiến Kim nhận ra rằng còn rất nhiều gia đình khác vẫn đang chờ đợi.
Vì vậy, anh bắt đầu những chuyến đi mới.
Anh tìm hài cốt liệt sĩ, cung cấp thông tin cho lực lượng quy tập, hỗ trợ thân nhân. Anh cùng đồng đội tìm được hài cốt liệt sĩ Đình Văn Chung và 7 hài cốt chưa xác định danh tính tại Điểm cao 772.
Anh còn cùng các cựu chiến binh xây dựng Đài tưởng niệm tại Điểm cao 468 và đề nghị đặt tên đường theo những người lính đã hy sinh.
Tất cả những việc ấy đều bắt nguồn từ một lời hứa không thành văn với đồng đội.
Một lời hứa rằng khi còn sống, anh sẽ không quên những người đã nằm lại.



