Bài viết

Một Người Lính Và Cái Bẫy Của Sự Chậm Trễ

Cuối năm 1972, tại một cứ điểm của địch ở Tây Nguyên

Hưng Yên12/12/2025Cao Thị Tâm (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là lính trinh sát. Công việc của trinh sát là đi trước, nắm rõ tình hình địch và mở đường cho bộ đội chủ lực tiến lên. Chúng tôi thường hoạt động độc lập, luồn sâu vào lòng địch.

Cuối năm 1972, tôi nhận nhiệm vụ trinh sát Cứ điểm 54 – một căn cứ tiền tiêu của địch có hệ thống phòng thủ kiên cố. Mệnh lệnh là phải nắm được quy luật hoạt động của địch và tìm ra điểm yếu để tiến công.

Tôi ẩn mình trong rừng rậm gần cứ điểm suốt ba ngày. Tôi nhận thấy địch rất kỷ luật: 6 giờ sáng thay ca gác, 12 giờ trưa ăn cơm, và 18 giờ tối khóa cổng. Nhưng có một điều bất thường: Đúng 8 giờ tối, địch luôn bật đèn pha chiếu sáng một khu vực cụ thể ở góc Tây Nam, nhưng phải mất 10 phút sau ánh đèn này mới quét đến khu vực cổng chính.

Hóa ra, khu vực Tây Nam là nơi địch thường xuyên cho lính ra vào để nhận tiếp tế hoặc kiểm tra bãi mìn. Chúng bật đèn pha ở đó trước để kiểm tra sự an toàn, sau đó mới quét đến các khu vực khác.

Tôi nhận ra: 10 phút chậm trễ đó chính là "lỗ hổng" quý giá nhất.

Tôi báo cáo về cấp trên. Tuy nhiên, nếu đánh vào lúc 8 giờ tối, ta vẫn dễ bị lộ vì hỏa lực địch vẫn còn mạnh.

Sau khi tiếp tục quan sát, tôi phát hiện ra một điều quan trọng hơn: Địch rất tự mãn với hệ thống rào thép gai và mìn dày đặc bao quanh. Chúng tin rằng không ai có thể đột nhập qua được.

Tôi đề xuất với Tiểu đoàn trưởng: "Đánh vào lúc 2 giờ sáng, nhưng không phải bằng hỏa lực lớn, mà bằng một người."

Tiểu đoàn trưởng ngạc nhiên: "Một người? Ai?"

Tôi xung phong nhận nhiệm vụ. Kế hoạch của tôi là tạo ra một cái bẫy tâm lý: Tôi sẽ đột nhập vào cứ điểm vào lúc 2 giờ sáng, đặt thuốc nổ vào kho đạn dự trữ, và sau đó tạo ra sự náo loạn.

Đêm hôm đó, tôi mang theo dao găm, mìn hẹn giờ và một cuộn dây thừng mỏng. Tôi cẩn thận bò qua bãi mìn, dùng dao găm cắt từng sợi thép gai một cách chậm rãi, chính xác. Mất gần hai giờ đồng hồ, tôi mới tiếp cận được bên trong cứ điểm.

Kho đạn địch nằm ngay gần khu vực Tây Nam mà chúng hay chiếu đèn. Tôi đặt mìn hẹn giờ, chỉnh chu kỳ nổ sau 20 phút, vừa đủ thời gian để tôi rút lui.

Khi tôi rút ra khỏi khu vực rào chắn, tôi không đi theo đường cũ. Tôi leo lên một vị trí cao, ném một quả lựu đạn khói vào khu nhà ở của lính.

Đúng lúc đó, mìn hẹn giờ phát nổ. "BÙM!" Cả kho đạn nổ tung, ánh lửa rực trời, kéo theo sự hoảng loạn tột độ trong cứ điểm địch.

Địch tưởng rằng ta đã tổng tiến công. Chúng bật hết đèn pha, bắn loạn xạ vào khu vực cổng chính và tường rào.

Nhưng tôi, một người lính, đã rút lui an toàn, sử dụng chính ánh sáng đèn pha và tiếng súng của địch để che giấu đường đi.

Sáng hôm sau, bộ đội chủ lực của ta tiến công. Nhờ sự hỗn loạn và thiệt hại nặng nề về kho đạn, Cứ điểm 54 bị ta hạ gục nhanh chóng, ít thương vong hơn dự kiến.

Chiến công này đã chứng minh rằng, trong chiến tranh, một phút chậm trễ của kẻ thù, cùng với sự mưu trí của một người lính, có thể tạo nên chiến thắng lớn. Tôi không chỉ chiến đấu bằng súng, mà còn bằng cái đầu và sự dũng cảm khi đối mặt với hiểm nguy một mình.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 16. Tôi xin được hóa thân trở lại thành Cán bộ Đoàn đã từng tham gia kháng chiến, tập trung vào vai trò giáo dục và động viên tinh thần trong điều kiện chiến đấu gian khổ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Một Người Lính Và Cái Bẫy Của Sự Chậm Trễ | Câu chuyện thời hoa lửa