Bài viết

Một người mẹ kể về chờ thư con.

Một người mẹ kể về chờ thư con.

Nghệ An07/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi là một người mẹ có con đi xa trong những năm chiến tranh. Từ ngày con nhập ngũ, điều tôi mong nhất mỗi ngày là một lá thư, dù chỉ vài dòng ngắn ngủi cũng đủ để biết con vẫn bình an.

Mỗi lần nghe tiếng bưu tá đến đầu ngõ, tôi lại vội vàng ra xem, tim đập nhanh hơn thường lệ. Có khi không có thư, tôi lại lặng lẽ quay vào nhà, nhưng vẫn giữ thói quen ngồi bên chiếc bàn cũ, như thể hôm sau sẽ có tin tức.

Những lá thư con gửi về thường rất ngắn. Con chỉ kể vài điều về cuộc sống, về sức khỏe, và luôn dặn tôi yên tâm. Nhưng với tôi, từng nét chữ ấy là cả một niềm an ủi lớn lao, giúp tôi vơi đi nỗi lo lắng mỗi ngày.

Có những ngày chờ lâu hơn bình thường, lòng tôi không khỏi bất an. Tôi lại tự nhủ phải kiên nhẫn, vì ngoài kia con còn nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn. Tôi giữ lại từng lá thư cũ, đọc đi đọc lại như một cách để cảm nhận con gần hơn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh qua đi, tôi mới hiểu rằng những lá thư ấy không chỉ là tin tức, mà còn là sợi dây nối giữa hai mẹ con trong những năm tháng xa cách. Và ký ức về những ngày chờ thư con vẫn còn nguyên trong tôi, vừa thương nhớ vừa tự hào.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn