Mẹ Việt Nam Anh hùng

Một người mẹ Việt Nam anh hùng của nước ta: Lương Thị Cưng

Quảng Ninh03/07/2026Vũ Thu Hà (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Việt Nam Anh hùng Lương Thị Cưng (ở ấp Lương Văn Hoàng, xã Ngọc Tố, huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng) có một cuộc đời gắn liền với những hy sinh to lớn. Trong gia đình, hai người anh trai của mẹ đều hy sinh trong chiến tranh, người chị gái cũng có chồng tham gia cách mạng và ngã xuống vì Tổ quốc. Bản thân mẹ Cưng đã trải qua 3 lần tiễn biệt chồng, con và cháu ruột lên đường đánh giặc, và cả 3 lần ấy, không một ai trở về.1. Cuộc hội ngộ thầm lặng và nghẹn ngào với người chồngKhi anh trai của mẹ là liệt sĩ Lương Văn Hoàng chiến đấu ngoài mặt trận, vợ anh sinh được một bé trai đặt tên là Lương Văn Nô rồi qua đời sớm. Mẹ Cưng đã nhận người cháu ruột mồ côi này về nuôi nấng, yêu thương như con đẻ.Đến năm 25 tuổi, mẹ lập gia đình với ông Trà Văn Phu và lần lượt sinh được 4 người con. Ông Phu cũng tham gia hoạt động cách mạng, gác lại gia đình để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc. Ở lại hậu phương, mẹ vừa tham gia cơ sở cách mạng, vừa một mình tần tảo nuôi dạy các con, cháu và khắc khoải chờ chồng. Nỗi đau đầu tiên ập đến khi người con gái thứ tư của mẹ không may qua đời vì bạo bệnh khi mới 4 tuổi.Biến cố lớn tiếp theo xảy ra vào một buổi tối, khi các đồng đội trong đơn vị tìm đến nhà báo tin ông Phu bị thương rất nặng, khó lòng qua khỏi. Mẹ vội vã băng rừng đi theo các anh em chiến sĩ đến nơi ông đang nằm điều trị. Gặp lại nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ông nhìn mẹ, thều thào được vài tiếng rồi nhắm mắt xuôi tay. Nỗi đau mất chồng quá đột ngột, nhưng để bảo đảm an toàn cho đơn vị và tránh sự phát hiện của kẻ địch, mẹ phải nén dòng nước mắt, lập tức theo các chiến sĩ trở về nhà ngay trong đêm. Mẹ kể lại rằng, lúc ấy đau đớn đến xé lòng nhưng không dám khóc thương chồng thành tiếng vì sợ địch sinh nghi.2. Tiếp tục tiễn con và cháu ra trậnNén lại nỗi đau, một mình mẹ gồng gánh nuôi dạy con cháu trong cảnh chạy giặc liên miên. Có lần mẹ bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng người phụ nữ kiên trung ấy quyết không nửa lời khai báo, giữ vững cơ sở cách mạng và bảo vệ an toàn cho đồng đội của chồng.Khi lớn lên, nghe theo truyền thống gia đình, người con trai thứ ba của mẹ là anh Trà Văn Hổ cùng người cháu ruột Lương Văn Nô (người cháu mồ côi mẹ nuôi từ nhỏ) cùng tha thiết xin lên đường tòng quân đánh giặc. Ngày tiễn con và cháu đi, mẹ không giữ lại mà chỉ ân cần dặn dò các con phải quyết tâm chiến đấu, sớm lập công để trở về với mẹ.Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã không cho các anh ngày trở về:Năm 1968, mẹ nhận giấy báo tử của người cháu yêu quý Lương Văn Nô.5 năm sau, vào năm 1973, tin dữ lại ập đến khi người con trai Trà Văn Hổ cũng anh dũng hy sinh.Ba lần tiễn người thân ra trận là ba lần khúc ruột của mẹ như đứt đoạn. Nhưng giữa những đau thương tột cùng ấy, mẹ vẫn luôn tự hào và an lòng vì biết rằng chồng, con và cháu của mình đã hiến dâng dòng máu đỏ để đổi lấy nền độc lập, tự do cho quê hương.3. Sự tri ân giữa thời bìnhĐất nước hòa bình, mẹ Lương Thị Cưng trở về với cuộc sống giản dị tại quê nhà Sóc Trăng. Ghi nhận những cống hiến vĩ đại của mẹ, Đảng và Nhà nước đã trang trọng phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.Vào năm 2015, trong chuyến về thăm và làm việc tại xã Ngọc Tố (Mỹ Xuyên, Sóc Trăng), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trực tiếp gặp gỡ, trò chuyện và trao tặng quà động viên mẹ. Đối với mẹ Cưng, sự quan tâm chu đáo, ấm áp của lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng như chính quyền địa phương vào mỗi dịp lễ, Tết, ngày 27/7 chính là nguồn an ủi, động viên tinh thần lớn lao cho những mất mát mà mẹ đã thầm lặng gánh vác suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn