Một nụ cười giữa những cơn đau
Điều khiến chúng tôi ấn tượng ở ông Nguyễn Đình Túc không phải chỉ là câu chuyện về mảnh đạn.
Mà là nụ cười của ông.
Có những hôm cơ thể đau nhức, ông vẫn trò chuyện vui vẻ với mọi người. Ông không muốn những người xung quanh phải lo lắng quá nhiều.
Một người mang thương tật 61% nhưng luôn cố gắng giữ tinh thần lạc quan.
Chúng tôi gọi đó là bản lĩnh của người lính.
Chiến tranh có thể để lại thương tích trên cơ thể, nhưng không thể lấy đi nghị lực sống.
Nhìn ông, chúng tôi hiểu rằng mạnh mẽ không phải là không biết đau.
Mạnh mẽ là dù đau vẫn bước tiếp.
Dù quá khứ còn nhiều vết thương, vẫn chọn sống tử tế với hiện tại.



