MỘT PHÚT LẶNG IM SAU TIẾNG SÚNG
Khoảnh khắc hiếm hoi sau trận đánh khi tiếng súng ngừng vang, để lại một phút lặng im nặng nề – nơi người lính đối diện với mất mát, sự trống rỗng và nỗi đau không thể gọi tên.
Trong chiến tranh, người ta thường nhớ đến tiếng súng, tiếng bom, tiếng hò xung phong. Nhưng với tôi, có một âm thanh – hay đúng hơn là một khoảnh khắc – còn ám ảnh hơn tất cả: đó là phút lặng im sau tiếng súng.
Hôm ấy, trận đánh kết thúc khi trời đã ngả về chiều. Tiếng súng thưa dần rồi tắt hẳn. Không gian bỗng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Sau nhiều giờ bị dội bom đạn, tai tôi ù đi, đầu óc quay cuồng. Khi sự im lặng ập đến, tôi có cảm giác như cả thế giới vừa ngừng thở.
Chúng tôi nằm rải rác trong các hố bom, chưa ai dám đứng dậy. Mọi người vẫn cảnh giác, chờ lệnh tiếp theo. Nhưng rồi, khi chắc chắn địch đã rút, từng người mới từ từ nhô lên. Tôi đứng dậy, chân run rẩy, nhìn quanh. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi lặng người.
Khắp nơi là đất đá ngổn ngang, cây cối gãy đổ, khói vẫn còn lảng bảng trong không khí. Trên nền đất loang lổ ấy là những người đồng đội nằm yên, không còn cử động. Không còn tiếng kêu đau, không còn tiếng gọi nhau, chỉ còn sự im lặng đến nghẹt thở.
Phút lặng im ấy khác hẳn mọi sự yên tĩnh khác. Nó nặng nề, u ám, như thể tất cả nỗi đau, mất mát đều dồn lại trong một khoảnh khắc. Tôi bước chậm lại, nhìn từng gương mặt quen thuộc. Có người mới hôm qua còn cười nói, vậy mà giờ nằm bất động, ánh mắt khép lại vĩnh viễn.
Không ai khóc to. Chúng tôi đứng lặng, cúi đầu. Có lẽ ai cũng đang tự hỏi vì sao mình còn sống, còn người kia thì không. Tôi cảm thấy trong lòng trống rỗng lạ thường. Tiếng súng đã im, nhưng nỗi đau thì vẫn còn nguyên.
Chỉ huy ra lệnh thu dọn trận địa. Chúng tôi khiêng đồng đội về một chỗ, phủ tạm lên họ tấm tăng. Mỗi động tác đều chậm chạp, nặng nề. Tôi nhớ rõ cảm giác bàn tay mình chạm vào cơ thể lạnh dần của một người bạn thân. Lạnh đến mức tôi rùng mình.
Sau này, trải qua nhiều trận đánh nữa, tôi vẫn không quên phút lặng im đầu tiên ấy. Nó dạy tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ là lúc nổ súng, mà còn là những khoảnh khắc sau đó – khi con người phải đối diện với mất mát bằng sự im lặng và chịu đựng.
Giờ đây, trong những ngày hòa bình, mỗi khi nghe tiếng pháo giao thừa hay tiếng động lớn bất chợt, tôi lại nhớ đến phút lặng im sau tiếng súng năm xưa. Một phút lặng im đã theo tôi suốt cả cuộc đời.



