Anh hùng Lực lượng vũ trang

MỘT QUẢ BOM VÀ TRĂM NĂM BẤT TỬ: KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI ANH HÙNG ĐẤT VÕ

Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây (1924–1947) là một chiến sĩ cảm tử quân nổi tiếng của Quân đội nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ông là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" với hành động ôm bom lao vào tiêu diệt xe cơ giới và bộ binh địch.

Gia Lai19/08/2026Đoàn xã Tánh Linh (Tánh Linh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT QUẢ BOM VÀ TRĂM NĂM BẤT TỬ: KHÚC TRÁNG CA CỦA NGƯỜI ANH HÙNG ĐẤT VÕ

Trong dòng chảy rực lửa của cuộc kháng chiến chống Pháp, có những cái chết đã hóa thành bất tử, trở thành biểu tượng kiêu hùng cho một thế hệ "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Ngô Mây – người con ưu tú của đất võ Bình Định – chính là một khúc tráng ca bất diệt như thế.

Đứa con hiếu thảo của đất nghèo Phù Cát

Ngô Mây sinh năm 1924 tại thôn Viên Triêm, xã Cát Chánh, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định. Lớn lên trong dòng máu kiên cường của vùng đất võ, nhưng tuổi thơ của anh lại là chuỗi ngày gian khó. Cha mất sớm, Ngô Mây là chỗ dựa duy nhất của người mẹ già góa bụa. Anh vừa cày ruộng, vừa làm thuê, một lòng phụng dưỡng mẹ.

Tháng Tám năm 1945, làn sóng cách mạng tràn về quê hương. Chàng thanh niên nghèo Ngô Mây như tìm thấy ánh sáng cuộc đời. Anh hăng hái tham gia đội du kích xã. Đến tháng 4 năm 1947, khi tiếng súng xâm lược của thực dân Pháp ngày càng hung hãn, anh tạm biệt người mẹ già, giấu đi giọt nước mắt nghĩa tình để lên đường tòng quân. Anh được biên chế vào Đại đội Quyết tử thuộc Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94, Khu 5.

"Xin cho tôi nhận quả bom này!"

Thời kỳ đầu kháng chiến, vũ khí của quân đội ta thiếu thốn trăm bề. Cả Đại đội Quyết tử của Ngô Mây khi ấy chỉ có vài khẩu súng trường cũ kỹ, còn lại chủ yếu là mã tấu và lựu đạn. Giữa lúc ấy, đơn vị tiếp nhận một quả bom lép của địch nặng hàng chục kilôgam. Các chiến sĩ công binh đã khéo léo cải tiến nó thành một quả bom cảm tử, kích nổ bằng cách giật kíp.

Khi ban chỉ huy thông báo cần một chiến sĩ gan dạ nhất để nhận nhiệm vụ giữ và sử dụng quả bom này, Ngô Mây đã dứt khoát bước lên trước: "Đơn vị thiếu súng, xin ban chỉ huy cho tôi nhận quả bom này. Tôi nguyện làm chiến sĩ cảm tử, ôm bom lao vào xe tăng địch!".

Lời thề ấy của anh không một chút đắn đo, chứa đựng ý chí sắt đá của một người lính sẵn sàng lấy thân mình làm vũ khí. Để chuẩn bị cho ngày ra trận, anh ngày ngày ôm quả bom nặng trịch tập chạy dọc bờ suối, tập lăn xả, tính toán từng bước chân để làm sao áp sát mục tiêu nhanh nhất.

Khúc tráng ca trên đỉnh đèo An Khê

Sáng ngày 20 tháng 10 năm 1947, cơ hội lập công đã đến. Nhận được tin một binh đoàn cơ giới tinh nhuệ của Pháp (thuộc phân đội Âu - Phi) đang càn quét từ An Khê xuống đồng bằng, đơn vị của Ngô Mây được lệnh phục kích tại rộc dứa Suối Vối (An Khê, Gia Lai).

Tiếng gầm rú của xe thiết giáp địch mỗi lúc một gần. Khi chiếc xe bọc thép đi đầu cùng hơn một trung đội lính bộ binh lọt vào trận địa, hỏa lực súng trường yếu ớt của ta không đủ sức ngăn chặn sức càn lướt của chúng. Địch hung hãn nã đạn xối xả, khóa chặt các mũi tấn công của quân ta. Tình thế vô cùng nguy cấp.

Giữa làn mưa bom bão đạn, một bóng áo nâu chợt vụt đứng dậy từ hố phục kích. Đó là Ngô Mây. Anh ôm chặt quả bom trước ngực, ánh mắt rực lửa, lao thẳng về phía chiếc xe thiết giáp như một mũi tên. Địch phát hiện ra anh, chúng hoảng loạn nã đạn. Một viên đạn trúng vai, máu chảy đỏ áo, nhưng Ngô Mây không dừng lại. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, phóng tới áp sát chiếc xe chở đầy lính Âu - Phi và kích nổ quả bom.

ẦM!

Một tiếng nổ rung chuyển núi rừng An Khê. Khói lửa trùm kín trận địa. Chiếc xe bọc thép bị xé toạc, hơn một trung đội giặc bị tiêu diệt tại chỗ. Trận càn bẻ gãy hoàn toàn trong sự khiếp đảm của những tên lính sống sót.

Ngô Mây đã hy sinh. Anh ngã xuống khi vừa tròn 23 tuổi xuân xanh. Thân xác anh hòa vào đất mẹ Tây Nguyên hùng vĩ, nhưng linh hồn anh đã hóa thành ngọn lửa bất tử, rọi sáng con đường chiến đấu của đồng đội.

Tên anh vang mãi với non sông

Hành động anh hùng của Ngô Mây đã làm rúng động lòng người. Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Ngô Mây vinh dự là một trong những người đầu tiên được Quốc hội truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trải qua gần một thế kỷ, câu chuyện thời hoa lửa của người chiến sĩ cảm tử Ngô Mây vẫn được kể lại như một huyền thoại. Hôm nay, tại quê hương Phù Cát, Bình Định, tượng đài anh hùng Ngô Mây ôm bom vẫn đứng uy nghiêm dưới bầu trời xanh, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời kỳ gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn