một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.
một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.
Dưới mái nhà nhỏ ở thôn 3 Hậu Trạch, bác cựu chiến binh Đỗ Văn Ngọc vẫn thường ngồi lặng lẽ mỗi chiều, ánh mắt xa xăm như còn dõi theo những con đường năm cũ. Sinh năm 1952, bác nhập ngũ năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết và lòng yêu nước nồng nàn của một chàng trai làng quê.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác Ngọc tham gia vận chuyển vũ khí chống Mỹ cứu nước. Đó là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: băng rừng, vượt suối, gùi trên lưng những chuyến hàng nặng trĩu giữa mưa bom bão đạn. Mỗi bước đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng bác và đồng đội luôn tin rằng phía trước là độc lập, là ngày đất nước yên bình.
Năm 1989, bác xuất ngũ, trở về quê hương với dáng người rắn rỏi và ký ức không thể nào quên. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong bác — giản dị, kiên cường và lặng lẽ cống hiến. Câu chuyện đời bác Đỗ Văn Ngọc không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là lát cắt chân thực về một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.



